Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.
“Không ai nói kết hôn xong sẽ không thể đi học.” Thấy cô bối rối, anh trấn an: “Sơ Vũ, chuyện của người lớn không phải là lỗi của em, em không cần phải cảm thấy có gánh nặng.”
“Ba tôi sẽ không đồng ý.” Đó là sự thật, đêm nay Hàn Đức Quần chỉ mới nhìn thấy hai người đi cùng nhau, mà đã nổi trận lôi đình. Nếu hai người còn muốn kết hôn , chắc chắn ông sẽ cắt đứt tình cảm cha con. Mẹ đã bỏ rơi cô, nếu bây giờ cô còn kết hôn với một quân nhân, không khác nào là giáng cho Hàn Đức Quần một cái bạt tai. Ba cô cả đời đã rất vất vả. Cô thương ông, sợ ông sẽ chịu không nổi, cô không thể ích kỉ như vậy.
Tịch Hạo Trạch nhìn cô, biết cô đang băn khoăn, thản nhiên nói: “Chuyện này em yên tâm.” Buông túi chườm nước đá trong tay xuống, dùng một ít dầu nhẹ nhàng xoa lên trán cô: “Ngày mai chắc chắn sẽ sưng lên, khi rửa mặt đừng để nước dính vào. Xoa dầu này hai ngày.” Mùi dầu thơm mát làm cho cô hoảng hốt.
Khóe mắt Sơ Vũ ươn ướt, giống như bị mê hoặc. Cô ít khi được người khác quan tâm , đã lâu lắm rồi không nghe được những lời lẽ ấm áp làm cô đê mê.
“Em nghỉ ngơi trước đi.” Tịch Hạo Trạch tắt đèn, đi ra khỏi phòng ngủ.
Đêm hôm đó, anh ngồi cả một đêm trên sô pha không ngủ. Sơ Vũ khóc mệt đến ngủ thiếp đi. Trong lúc ngủ, cô lờ mờ cảm nhận được có người đi vào kéo chăn cho cô, chỉ là cô quá mệt, cố gắng mãi nhưng mí mắt vẫn không nhếch lên được. Cô nghe thấy một tiếng thở dài.
Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên thấu qua rèm cửa sổ chiếu vào, lúc cô tỉnh lại, nhìn thấy một tờ giấy trắng, cầm lên nhìn, là một dòng nhắn, nét chữ mạnh mẽ kiên định: “Tôi phải đi công tác ở thành phố khác hai tháng, có việc gì hãy gọi vào số này, anh ta sẽ giúp em giải quyết tất cả , 131********.” Sơ Vũ cầm tờ giấy trong tay dường như rất nặng nề.
Căn phòng trống không lạnh lẽo , cô đi ra. Phòng khách lớn gọn gàng, chỉ là ngay cả một chút hơi người cũng không có. Bàn gạt thủy tinh trên bàn đã đầy tàn thuốc, xem ra là tối hôm qua anh đã để lại. Sơ Vũ nhíu mày, có chút không rõ, lúc cô đang thất thần bỗng có tiếng chuông cửa vang lên. Cô kinh ngạc, do dự ra mở cửa. Một người đàn ông trẻ tuổi tay cầm hộp cơm nói: “Chào cô, Tịch tiên sinh đã đặt bữa sáng.”
Sơ Vũ nhận lấy, trở lại phòng khách. Mở ra thì nhìn thấy xíu mại , cháo gà nóng vẫn còn bốc hơi ngùn ngụt. Mắt cô đờ đẫn choáng váng. Cô biết trải qua đêm qua mọi việc đã thay đổi, dù tim cô là sắt đá cũng đã dần rung động. Lúc rời đi, cô chỉ thấy cả người nặng trĩu.
Cô trở về trường học. Còn ba ngày nữa là khai giảng, mọi người cũng đang lục đục quay lại trường. Gia đình của ba người bạn cùng phòng cô đều ở thành phố khác, hiện tại là năm tư rồi, họ đã tìm được việc làm, sẽ không về trường học thường xuyên, nếu có cũng phải vài ngày nữa mới về.
Nhìn kí túc xa nhỏ chật, chưa đến một tháng mà đã bám đầy bụi, trong đầu cô lại đang rối bời, cô bắt đầu đứng lên quét dọn, thật ra cô chỉ muốn tìm việc gì đó mà làm. Tay ngâm trong nước lạnh băng, lạnh đến thấu xương không còn cảm giác.
Hàn Thần tìm đến cô, thấy sắc mặt trắng bệch của chị, cậu ta cau mày: “Chị, chị bị ốm à?”
Sơ Vũ lắc đầu, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Sao em lại tới đây?”
Hàn Thần nhìn vết thương trên trán sưng lên, tuy tóc mái đã che đi bớt, nhưng vẫn làm cho người ta thấy sợ, cậu ta nhăn mặt, sau đó nói: “Em đến cùng chị đi ăn, chị vẫn chưa ăn cơm phải không.”
“Chị không đói bụng.”
“Ôi, em vội chạy đến đây, đến bây giờ vẫn chưa ăn gì, chị, chị cùng đi ăn với em một chút đi.” Hàn Thần cười cười, cậu ta biết bây giờ chị nuốt cũng không vào.
Sơ Vũ bất đắc dĩ nhìn Hàn Thần, trong lòng rất cảm động.
Hai người đi vào canteen, tuy lúc này là giờ cơm trưa, nhưng vừa mới qua kì nghỉ nên ở canteen có chút vắng vẻ . Hàn Thần cầm thẻ cơm của chị đi lấy hai bát cơm, thật ra cậu ta đã ăn ở nhà nhưng vì muốn dỗ Sơ Vũ ăn vài thứ, nên lấy hai bát cơm để khỏi bị lộ.
“Chị, đây là sườn xào chua ngọt chị thích ăn.” Cậu ta gấp một miếng vào bát Sơ Vũ.
Vẻ mặt Sơ Vũ thản nhiên, ngậm miếng sườn: “Ngày mai đã vào học lại, về nhà nhớ chăm chỉ học hành.”
Hàn Thần gật đầu, trong lòng buồn rầu nói: “Chị, tối hôm qua là do ba uống say, chị đừng để ở trong lòng.”
Tay Sơ Vũ run run, khóe miệng cong lên: “Chị biết, chị làm sao có thể giận ông ấy.”
Hàn Thần gãi đầu, bộ dáng thản nhiên lạ lẫm này càng làm cho cậu khó chịu, cậu vốn không biết ăn nói, chuyện đã thành ra như vậy cậu lại càng chẳng biết nên nói gì .
Cả đêm qua, Hàn Đức Quần ngồi trong phòng khách hút thuốc, sáng nay lúc Hàn Thần dậy, nhìn thấy ba mình trong một đêm mà già đi nhiều, hai mắt đục ngầu. Cậu biết ba đã rất hối hận , nhưng tổn thương cũng đã tổn thương rồi, ly nước đã vỡ khó mà hốt lại được. Cậu thở dài, thôi thì cứ để thời gian dần phai nhạt mọi thứ.
Trước khi đi, Sơ Vũ đưa cho Hàn Thần năm trăm tệ, nhưng nói gì cậu cũng chẳng chịu nhận: “Chị, em bây giờ vẫn còn tiền, chị hãy để lại mà tiêu, hay là chị về nhà đi.”
Sơ Vũ sao không rõ tâm tư của cậu được chứ. Cô nhìn vào em trai, mới một năm mà thôi, em trai của cô rốt cục cũng đã trư