Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.

ởng thành , cô vui mừng cười: “Em cầm lấy đi, về nhà còn phải mua sách vở, sắp vào học lại rồi.”
Cuối cùng, Hàn Thần đành miễn cưỡng cầm tiền về nhà.
Vào năm học, Sơ Vũ muốn thừa lúc vẫn chưa có điểm thi nghiên cứu sinh tìm một công việc nào đó, kiếm chút tiền sinh hoạt. Chỉ là cô không nghĩ rằng, Nam Thư Mân sẽ đến trường tìm cô.






Bà Coi Tôi Là Con Gái Của Bà Ư? Sinh Mà Không Dưỡng, Bỏ Mặc Chồng Con
Xuân đã qua, nhiệt độ thành phố N cũng dần ấm áp hơn. Thời tiết đẹp, dưới lầu mọi người bắt đầu đem chăn mền ra phơi. Sơ Vũ nhớ đến tối qua nằm trong chăn lạnh, kí túc xá của cô lại nằm phía không có ánh nắng mặt trời, ban đêm bị lạnh tỉnh lại nhiều lần. Cô quyết định cũng đem chăn ra phơi nắng, phòng cô nằm tận trên tầng năm, đem chăn ra phơi là một công trình, chạy qua chạy lại, cuối cùng cũng ôm được chăn đệm xuống dưới.
Chín giờ ánh mặt trời bắt đầu rọi xuống, cô đang mang dép lê, đứng dựa vào lan can, thở hổn hển vỗ cái chăn. Sức khỏe cô vốn yếu, mang chăn nặng xuống tay cứ run run. Nghỉ ngơi một lát, rốt cục cũng đỡ hơn, xoay người chuẩn bị lên lầu, lướt mắt qua chiếc cổng sắt của kí túc thấy một chiếc xe hơi màu đen, cô thản nhiên liếc nhìn qua.
Lúc cô đi lên đến cửa phòng, bỗng nghe thấy tiếng di động đang reo ở trong. Cô nhanh chóng bước vào, lấy di động từ trong túi ra thì nhìn thấy một dãy số lạ. Cô không có lưu số điện thoại của Tịch Hạo Trạch, nhưng cô vẫn nhớ rõ trong đầu. Cô hơi nhíu mày, nhìn màn hình đang lấp lóe, chần chờ hơn mười giây mới nhận.
“A lô , ai vậy ạ?” Đầu bên kia im lặng. Sơ Vũ lại a lô một tiếng, cô nghĩ là ai đấy đùa dai, hơi tức giận đang chuẩn bị tắt máy, bên kia rốt cục cũng truyền đến giọng nói của một người phụ nữ, thanh âm từ tốn: “Tiểu Vũ à, là ta.”
“Có thể cho ta một chút thời gian không?.”
Sơ Vũ từ từ ngẩng đầu nhìn bà, ánh nắng mặt trời chiếu lóa mắt cô. Cô thấy được nổi bất an sợ hãi của bà, thấy bà đang khẩn thiết cầu xin.
Sơ Vũ lặng thinh, không nói lời nào bước lên xe. Bầu không khí trong xe yên tĩnh lạ thường, hai người im lặng hồi lâu vẫn không nói gì. Họ đã từng là mẹ con thân thiết gắn bó bên nhau, nay trở thành người xa lạ. Chuyện đời thật trớ trêu.
Cô nhìn thẳng vào bụi cây phía trước, Nam Thư Mân thấy Sơ Vũ không có biểu hiện gì, hỏi: “Con đã ăn sáng chưa?”
“Bà có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.”
“Con vẫn chưa ăn sáng phải không, ta sẽ đưa con ra ngoài ăn.” Bà làm như không nghe thấy lời của Sơ Vũ , vội vàng khởi động xe.
Sơ Vũ ngơ ngác nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Nam Thư Mân đưa cô đến một nhà hàng ở trung tâm thành phố, vừa đi vào đã có người phục vụ lễ phép tiếp đón, dẫn họ vào phòng riêng.
“Tiểu Vũ, con muốn ăn gì?” Nam Thư Mân đưa thực đơn đến trước mặt cô.
Sơ Vũ từ đầu tới đuôi vẫn không nhìn mặt Nam Thư Mân, cô đã trăm ngàn lần nghĩ đến ngày gặp lại khuôn mặt này nhưng tất cả chỉ là uổng công. Cô cũng không đụng đến menu: “Bà có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi, tôi không phải đến đây để ăn với bà.” Bây giờ cô muốn nghe xem bà ta có thể giải thích gì.
“Cháo tổ yến, bánh gạo nếp, đúng rồi còn có món súp.” Nam Thư Mân tựa như nhớ đến điều gì đấy, khóe miệng bỗng nở nụ cười: “Ngày bé con rất thích ăn súp , ta còn nhớ ngày đó…”
“Đủ rồi.” Cô đau đớn nói, khóe miệng hơi giật nhẹ: “Tôi không ăn.” Nhắc tới chuyện này cô chỉ càng cảm thấy đau khổ.
Cậu thanh niên đứng bên cạnh kinh ngạc nhìn Sơ Vũ, cô gái trẻ này rốt cục có biết là đang nói chuyện với ai hay không.
Nam Thư Mân thản nhiên vẫy vẫy tay: “Hãy mang những món này lên trước đã.”
Lát sau thức ăn được mang lên, Nam Thư Mân thân thiện múc cho Sơ Vũ một bát súp, bà tươi cười lấy lòng: “Con ăn thử đi.”
“Tôi đã nói rồi, tôi không muốn ăn.”
Tay Nam Thư Mân cứng đờ ra: “Ăn một ít cũng được, không ăn bữa sáng không tốt cho sức khỏe đâu.”
Sơ Vũ cười lạnh, đến bây giờ mới quan tâm, mười mấy năm nay bà ta ở đâu? Lúc cô bị sốt cao mơ mơ màng màng, không ai chăm sóc, bà ta ở đâu?
Nửa đêm cô bị viêm ruột thừa , đau đến chết đi sống lại, một mình chạy đến bệnh viện mổ, bà ta đang ở đâu?
“Ta biết con oán hận ta, nhưng ta cũng có nổi khổ riêng .”
Sơ Vũ bỗng dưng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào bà, gương mặt xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, trang sức trang nhã, ai có thể nhìn ra được, năm nay bà đã bốn lăm tuổi . Sơ Vũ cắn môi dưới, gằn từng tiếng nói: “Nổi khổ riêng ư? Ha! Là ba tôi không thể cho bà được căn nhà lớn, không thể cho bà ô tô sang, không thể mua cho bà sơn hào hải vị, không thể đáp ứng được những ham muốn ích kỷ của bà?”
“Tiểu Vũ, không phải.” Nam Thư Mân luống cuống lắc đầu, hai mắt ngấn lệ, bộ dáng nhu nhược làm cho người ta thương tiếc: “Con là con gái của ta không thể nói như vậy … ta.”
“Con gái ?” Cô cắn môi, lặp lại hai chữ này, giọng khàn khàn hỏi: “Bà coi tôi là con gái của bà ư? Sinh mà không dưỡng, bỏ mặc chồng con. Chỉ sợ con gái ở trong lòng bà ngay cả rác rưởi cũng không bằng.”
Sau đó cô lại cười rộ lên: “À tôi đã quên, mẹ của tôi tên là Nam Thư Mâ


XtGem Forum catalog