XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.

n, làm sao có thể so sánh được với phu nhân, Thư Nam, đường đường là nữ sư trưởng , là một ca sĩ tuyệt vời. Tôi không có phúc làm con gái bà, ăn có thể ăn bậy, nhưng người không thể nhận bậy.”
Nam Thư Mân nghe những câu nói của con mình, bất lực dựa vào ghế. Cả người thất thần, yên lặng rơi lệ. Lâu sau, bà nói với giọng khàn khàn: “Tiểu Vũ, ta lần này đến là muốn nói chuyện với con, chuyện công việc của con sau khi tốt nghiệp. Con học múa , đoàn nghệ thuật trong quân đội rất hợp với con.”
Sơ Vũ bỗng dưng tức giận đứng lên, ghế cũng rơi xuống “Oành” một tiếng vang dội. Cô nặm chặt hai tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay, cô cảm thấy tuyệt vọng, tuyệt vọng đến tan nát cõi lòng, khóc không ra khóc cười không ra cười: “Đoàn nghệ thuật quân đội ư?”
“Hàng năm đều tuyển người, con từng giành được giải nhất quốc gia, tất cả các phương diện điều kiện đều phù hợp.”
Sơ Vũ chớp chớp mắt, tựa như chưa hề nghe lời bà ta vừa nói: “Bà có biết vì sao tôi vẫn múa?” Cả người cô mềm nhũn dựa vào ghế, bàn tay nắm chặt che giấu nỗi bi thương trong lòng. Cô không nhìn Nam Thư Mân.
“Bởi vì trong nhà không có tiền, lúc học tiểu học, tôi đã tham gia tất cả các buổi biểu diễn vì một chút ít tiền thưởng kia.” Cô vẫn cười.
Nam Thư Mân dường như có chút không tin, Hàn gia tuy rằng không phải là gia đình khá giả nhưng là không đến mức làm cho Sơ Vũ vất vả quá như vậy: “Ta không biết, ta nghĩ rằng con vẫn sống tốt. Ba con ông ấy… “
“Bà đừng nhắc đến ba tôi, bà không có tư cách. Bà đương nhiên là không biết. Ông nội…” Cô khẽ cắn môi: “Lúc bà bỏ đi, sức khỏe của ông đã không tốt lắm, người như ông, từng đánh bao nhiêu trận trên chiến trường, cứng rắn như thép, đến cuối cùng lại bị người đời chửi lên đầu chỉ vì đứa con dâu thảo của ông. Ông nội chết cũng không nhắm mắt.”
Đôi mắt đen như mực Sơ Vũ mang đầy hận thù như muốn xuyên qua tim Nam Thư Mân. Nam Thư Mân che miệng nức nở, cả người run lên.
“Tôi hận múa.”
“Hận” này tự giống như một con dao xuyên thẳng qua người cô, Nam Thư Mân mở to hai mắt, con gái bà hận không phải là múa, mà là hận bà.
Sơ Vũ hít một hơi, bỗng đứng lên: “Sư trưởng Thư, ý tốt của bà tôi nhận không có nổi.” Sắc mặt cô tái nhợt, nói xong liền xoay người rời khỏi.
Lúc Nam Thư Mân phản ứng lại, nhìn ra cửa đã mở toang. Bà lau nước mắt, vội vàng đuổi theo.
“Tiểu Vũ, Tiểu Vũ.” Bà đuổi theo sau, giày cao gót “cạch cạch” đập vào nền đá cẩm thạch, giữ chặt tay cô.
Mắt Sơ Vũ đỏ ong.
Nam Thư Mân giữ tay cô chặt hơn, bà mấp máy môi: “Tiểu Vũ, ta… “
“Cô giáo Thư” một người phụ nữ gọi lên.
Nam Thư Mân từ từ buông tay Sơ Vũ ra, liền lấy lại vẻ bình tĩnh.
Người đi tới cười nói: “Tôi nhìn thấy còn tưởng mình nhìn nhầm cơ , đã lâu không gặp bà rồi .” Ánh mắt lướt qua Sơ Vũ, lập tức giấu không được sự kinh ngạc.
Sơ Vũ nhìn qua, nhận ra mình đã gặp bà ta ở Tôn gia, là bạn học cũ của bà Tôn. Trái đất này thật tròn, sao lại có thể gặp nhau trong hoàn cảnh này chứ.
“Ngại quá, tôi còn có việc, có cơ hội lại nói chuyện.” Nam Thư Mân đi ra ngoài.
Triệu Mạn nhìn hai người vội vàng rời đi, trong lòng dâng lên một chút hoài nghi.






“Phòng Có Mấy Giường?” Cô Lập Tức Xoay Người Nghiêm Túc Nói Với Tịch Hạo Trạch: “Chúng Ta Không Thể Ngủ Cùng Nhau!”
Sơ Vũ tìm được một công việc trợ lý trong một công ty thiết kế kiến trúc, nói là trợ lý, nhưng thật ra là làm những việc vặt trong văn phòng. Nhưng môi trường ở đây cũng không tệ. Giám đốc công ty là một hoa kiều, tuy còn trẻ nhưng tiền đồ đầy hứa hẹn . Vừa về nước đã tự mình xây dựng sự nghiệp, nhân viên trong công ty đều là những người trẻ tuổi năng động. Sơ Vũ làm việc cùng họ cũng rất thoải mái, vui vẻ. Chưa bao giờ cô cảm thấy mãn nguyện như lúc này.
Thời gian trôi qua thật nhanh, trong nháy mắt đã đến tháng ba, đã có thông báo của kỳ thi nghiên cứu sinh. Kết quả cũng không khác lắm so với những gì cô đã dự tính, điểm môn chính trị và tiếng Anh rất tốt, chính trị 90, tiếng Anh 85. Khi cô vào thư viện lấy tài liệu, gặp được cô giáo chủ nhiệm, cô đã báo kết quả với bà ấy.
“Bốn năm đào tạo một vũ công, tốt nghiệp xong lại bảo là vì chuyện cá nhân phải chuyển ngành, Sơ Vũ à, con thật làm cho người ta vừa thương lại vừa ghét.” Cô Nghiêm đã dạy hơn bốn mươi năm, trong ngành này cũng rất nổi tiếng . Lúc Sơ Vũ học cấp ba đã tham gia vào một buổi sơ tuyển, bà vừa liếc mắt đã nhận ra tài năng của cô bé.
Sơ Vũ ngượng ngùng cười.
“Có đôi khi, có đôi khi tớ cảm thấy cậu giống như không có trái tim, anh tớ bảo sẽ không ép cậu, tớ thật sự muốn lấy cái búa gõ vào đầu của cậu.” Tôn Hiểu Nhiên khẽ cười.
Sơ Vũ nhếch miệng, cười khổ: “Hiểu Nhiên, tớ và Phi Nhiên không hợp nhau.”
“Hai người vẫn chưa thử qua sao biết là không hợp?”
Sơ Vũ mím môi, có chút kiên quyết nói: “Ngày mai tớ phải đi đến thành phố A .”
Tôn Hiểu Nhiên ngẩn ra, đã hiểu ý của Sơ Vũ. Thành phố A nằm ở phía bắc thành phố N, là một thành phố ven biển. Có lẽ Sơ Vũ đã hạ quyết tâm rời khỏi nơi này.