Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
ều, bởi vậy cho dù thế nào mẹ cũng sẽ giúp con.” Nam Thư Mân nắm lấy tay Sơ Vũ.
Thời gian như ngừng trôi, người ở bên ngoài nhìn vào tưởng chừng là một cảnh tượng rất hài hòa.
Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ trước mặt, từ từ rút tay lại: “Thật ra người bà cần xin lỗi không phải là tôi mà là ba tôi, cả đời ông cũng chỉ yêu mỗi mình bà, cho dù là vất vả bao nhiêu ông ấy vẫn không thể hận bà.” Cô thản nhiên cười, ánh mắt cong thành vầng trăng khuyết lộ ra một tia trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Nam Thư Mân nhìn bàn tay trống rỗng, khuôn mặt bi thương.
“Lần nầy thật sự cảm ơn bà đã giúp tôi, nhưng vì mối quan hệ của nội mà để Tịch gia tiếp nhận tôi thì cũng có ý nghĩa gì chứ. Tôi không nỡ lòng nào nhìn thấy mỗi khi mẹ chồng nhìn tôi lại nhớ đến em gái bà ấy, lại làm bà ấy đau khổ. Quan trọng nhất là anh ấy không yêu tôi.”
“Con… con quyết định rời đi ư?” Nam Thư Mân kinh ngạc hỏi, bà hít sâu để bản thân bình tĩnh trở lại, mắt sáng rực nhìn con gái.
Sơ Vũ không trả lời câu hỏi của bà, cô rút hai mươi tệ đặt lên bà.
“Tôi về đây, tạm biệt.”
Nam Thư Mân suy sụp, sừng sờ nhìn theo bóng lưng Sơ Vũ.
Về nhà, Lý Tú Vân vui mừng ra hỏi: “Tiểu Vũ, mẹ chồng con tìm con có chuyện gì vậy”
Sơ Vũ mỉm cười: “Không có gì cả ạ, chỉ hỏi sức khỏe con thế nào thôi ?”
Lý Tú Vân hơi bĩu môi, trong lòng thầm trách xem ra Tịch gia chỉ xem trọng cái bụng của Sơ Vũ mà thôi. Bà thở dài, mắt nhìn vào bụng của Sơ Vũ nghĩ, nếu còn đứa bé thì tốt rồi.
Sơ Vũ qua loa ăn mấy muỗng cơm rồi trở về phòng . Cô ngồi ở bên giường, nhìn khắp căn phòng. Trước khi kết hôn, phòng cô có sơn lại, nay đi vào cảm giác quen thuộc vẫn còn. Mở tủ lấy quần áo ra sắp xếp vào va li. Lúc trước Trần Lộ Hà mua cho cô bao nhiêu là quần áo cô vẫn chưa mặc hết.
Bận rộn nửa tiếng, cô mệt mỏi lên giường nằm suy nghĩ, bỗng nhiên di động lại vang lên, giờ này rồi ai còn có thể gọi cho cô nữa.
“A lô “
Đầu kia im lặng , cô nghe thấy tiếng hít thở quen thuộc, Sơ Vũ cũng không nói nữa.
Kim đồng hồ tíc tắc nhích, im lặng một lúc cuối cùng bên kia cũng lên tiếng: “Sơ Vũ.” Nghe được giọng nói quen thuộc làm tim cô rung lên.
“Em vẫn chưa ngủ à?” Giọng nói anh lộ ra vẻ mỏi mệt.
“Vẫn chưa.”
“Hạo Nguyệt nói với anh rằng nội đã đến.” Tịch Hạo Trạch cười nhẹ, giọng hơi khàn khàn: “Nếu anh mà về chắc phải chịu đòn rồi, đến lúc đó em phải giúp anh cầu xin nội đấy.”
Sơ Vũ hít một hơi thật sâu: “Tịch Hạo Trạch, chúng ta ly hôn đi.”
Trong nháy mắt bên kia truyền đến âm thanh vỡ tan.
“Anh nói rồi, đừng nhắc đến việc này nữa .”
Sơ Vũ nghe giọng anh kỳ lạ: “Chẳng lẽ anh lại muốn để em làm thế thân cả đời sao?” Cô gần như gào rống lên.
Sơ Vũ Cắn Chặt Môi, Nghẹn Ngào Nức Nở.
Sơ Vũ cắn chặt môi, nghẹn ngào nức nở. Từ sau hôm ấy, mỗi đêm cô đều gặp ác mộng lạnh đến run người, cô luôn mơ thấy cảnh ở bệnh viện hôm đó, anh cùng Tô Y hạnh phúc nắm tay nhau rời đi, để mặc cô dõi theo bóng hai người cho đến khi khuất dạng.
Trong lòng cô luôn nặng trịch những mối lo lắng, sợ hãi, hoài nghi.
Những ngày ở bệnh viện cô vẫn luôn chờ đợi một lời giải thích từ anh, thế nhưng cuối cùng cái cô nhận được chỉ là sự thương hại nhỏ nhặt len lỏi trong ánh mắt anh. Cô thật lòng không thể hiểu nổi rốt cuộc cái làm anh đau lòng kia là gì! Là vì cô? Hay là vì đứa nhỏ?
Nếu đã không yêu thì hà cớ gì phải ràng buộc lẫn nhau?
Trần Lộ Hà ngẩn ra ngước mắt nhìn thẳng ông.
“Chuyện của người lớn đừng lôi bọn trẻ vào, Lộ Hà, con hãy nghĩ thoáng hơn một chút đi.”
“Ba.” Trần Lộ Hà đau xót gọi, Tịch Chính Hồng nhanh chóng giữ tay vợ lại.
“Con người của con bé ra sao không phải các người không biết.” ông cụ nhìn con dâu với ánh mắt xa xăm, giọng nói có phần thương cảm, và hơi trách cứ: “Lúc trước hai người cũng biết rõ Tịch Hạo Trạch tiếp cận với con bé vì mục đích gì nhưng hai người cũng không quan tâm. Nếu hai người là ba mẹ của Tiểu Vũ thì sẽ đồng ý để con bé kết hôn với Hạo Trạch sao?”
Tịch lão gia thở dài: “Bây giờ người sai là ai, chính là con của hai người. Tiểu Vũ có làm gì sai? Từ nhỏ đã bị mẹ vứt bỏ, những ngày tháng qua nó đã phải trải qua như thế nào.”
“Lộ Hà” ông cụ hơi tức giận ho lên vài tiếng: “Lần này Tiểu Vũ bị sảy thai con có đi thăm con bé không? Bị chồng lừa dối, con lại không còn, mẹ chồng thì ghét bỏ, hai người có nghĩ đến cảm nghĩ của con bé không?”
Sắc mặt Trần Lộ Hà tái nhợt, mím môi, khuôn mặt ngày càng trở nên khó coi.
“Nếu Hạo Trạch không phải là cháu nội ta thì ta đã treo nó lên cột đánh chết rồi. Con gái của người ta không phải là báu vật sao, đâu dễ bị các người bắt nạt đến thế .”
Cả buổi Trần Lộ Hà cứ như mắc nghẹn, không nói ra được lời nào.
Cuối cùng ông cụ dứt khoát kết luận: “Cho dù lần này Tiểu Vũ quyết định như thế nào, ta cũng sẽ đồng ý.”
Đêm tĩnh lặng, điện thoại trong nhà Tịch gia dồn dập vang lên đánh vỡ bầu không khí ngột ngạt trong phòng.
Trần Lộ Hà hít sâu một hơi, đi đến bắt máy điện th