Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

ông hề đoán sai , bão táp sắp sửa kéo đến.
***
Tịch gia.
Lúc Tiểu Mai mở cửa nhìn thấy cô thì nháy nháy mắt, vẻ mặt lo lắng. Sơ Vũ mỉm cười, thoáng nghe được tiếng khóc. Cô đi vào, nhìn thấy Tịch Hạo Nguyệt đang cúi đầu, tóc dài xõa ra che một bên mặt, đôi vai run lên. Trần Lộ Hà mặt mày xám xịt ngồi một bên, cũng không thèm liếc nhìn cô một cái.
Xem ra họ đã biết. Lòng cô có chút không đành.
“Hạo Nguyệt ” Cô nhẹ nhàng gọi.
Tịch Hạo Nguyệt nghe thấy giọng cô liền ngẩng đầu lên, đây không phải là một câu nghi vấn mà là trần thuật: “Tôn Hiểu Nhiên, chị quen cô ta chứ.”
Sơ Vũ gật đầu.
“Cô ta là bạn tốt của chị! Sao cô ta có thể…” Tịch Hạo Nguyệt cắn môi.
“Hạo Nguyệt…” Sơ Vũ không biết nên nói gì. Ai ai cũng hy vọng có một tình yêu chung thủy, không ai có thể chịu đựng nổi khi bị người mình yêu thương nhất phản bội.
“Sơ Vũ, có phải chị đã biết từ lâu rồi không!” Tịch Hạo Nguyệt bỗng dưng cao giọng, đứng phắt dậy: “Có phải không? Có phải không? .”
Trần Lộ Hà hoảng sợ, giữ con gái lại: “Hạo Nguyệt”
Tịch Hạo Nguyệt không quan tâm, chạy đến trước mặt Sơ Vũ, hai tay lay mạnh người cô: “Vì sao chị lại không nói cho tôi, Sơ Vũ, chị là chị dâu của tôi cơ mà, vì sao không nói cho tôi?”
Bị lắc mạnh, cô đau cũng chỉ cắn chặt răng, nhỏ nhẹ nói: “Chị đã khuyên cô ấy.”
Sắc mặt tịch hạo nguyệt tối sầm lại.
Trần Lộ Hà giận dữ: “Rốt cuộc tôi đã nợ cô cái gì.” Môi bà trắng bệch: “Em gái tôi bị mẹ cô hại cho tự sát, bây giờ hôn nhân của Hạo Nguyệt lại bị bạn thân cô chen chân.” Bà hít sâu một hơi: “Sơ Vũ, từ khi cô bước vào Tịch gia, tôi đã luôn chăm sóc thương cô như con ruột, chưa bao giờ tệ bạc với cô. Nhưng hôm nay, Tịch gia chúng ta đã không còn đủ khả năng để chứa chấp cô nữa rồi. Tôi sợ sau trăm tuổi, tôi cũng không còn mặt mũi nào mà gặp tổ tiên.”
Sơ Vũ tái mét, bất lực lui về sau hai bước, ánh mắt đen nhánh chôn giấu sự bi thương vô tận, khóe mắt nóng lên, nghẹn ngào nói: “Mẹ, con xin lỗi.”
“Không, cô đừng gọi tôi như vậy.” Trần Lộ Hà nghiêng mặt qua một bên: “Tôi nhận không nổi.”
Bàn tay Sơ Vũ nắm chặt lại, nước mắt không nén được rơi xuống: “Con biết.”
“Chuyện cô và Tịch Hạo Trạch, lúc trước đều do tôi quá vội vàng.” Trần Lộ Hà thẳng thắn thừa nhận. Trái tim Sơ Vũ tan nát, bởi cô đã sớm coi đây là gia đình của mình .
Để từ bỏ một nơi mà trong tim mình đã xem như là gia đình, thật sự rất đau đớn.
“Mẹ, Hạo Nguyệt, xin lỗi.” Cô khó khăn nói ra, xoay người đi ra.
Cửa nhà bỗng dưng mở toang ra, tất cả đều bất ngờ khi nhìn thấy Tịch lão gia đang đứng ở ngoài.
“Ba, sao ba lại đến đây?” Trần Lộ Hà đi lên.
Sơ Vũ nghiêng người.
Tịch lão gia nhìn vào mắt Sơ Vũ, lại nhìn sang con dâu và cháu gái, nghiêm giọng nói: “Gọi Tịch Hạo Trạch quay trở về ngay lập tức cho ta.” Rồi lại quay sang Sơ Vũ, giọng nói dịu hẳn xuống: “Tiểu Vũ, cháu lên thư phòng cùng ông đi.”






Quan Trọng Nhất Là Anh Ấy Không Yêu Tôi.
Hai câu nói ngắn gọn của Tịch lão gia làm mẹ con bà Trần giật mình, khó hiểu nhìn ông. Tịch Hạo Nguyệt rất tức giận, ngay cả đến cháu nội là cô mà ông cũng không thèm liếc nhìn lấy một lần.
Sơ Vũ hơi sửng sốt, khẽ cắn môi rồi chần chừ theo sau.
“Mẹ, sao nội lại đến đây vậy?”
Trần Lộ Hà lắc đầu.
“Hạo Trạch lần này đã làm tổn thương cháu, ta thay nó xin lỗi cháu.”
“Nội, cháu…” Sơ Vũ nghẹn ngào nói không nên lời.
“Chuyện năm đó nội cháu muốn về quê ta cũng đã không tán thành . Có lẽ chúng ta trên chiến trường đã chứng kiến quá nhiều người ngã xuống cho nên luôn có một suy nghĩ rằng, nếu có ngày còn sống sẽ “lá rụng về cội“. Sau đó ông ấy cứ cố chấp nên ta cũng đành thỏa mãn tâm nguyện của ông ấy. Năm ấy lúc ta đến thành phố N, cháu và Tiểu Hàn đã đến thăm ta, ta đã muốn âm thầm se duyên cho con và Hạo Trạch.”
Đôi mắt ông đục ngầu: “Chuyện của mẹ cháu ta cũng biết. Cháu à, nội cháu bởi vì chuyện này mà áy náy trốn tránh gặp ta, đến lúc ông ấy ra đi ta cũng không biết.”
Ông cụ nói xong, ánh mắt buồn bã đã ươn ướt.
Sơ Vũ nhìn chằm ông, Tịch lão gia đã chạm vào nổi lòng sâu kín nhất của cô, nhắc đến nội mình Sơ Vũ lại đau lòng không thôi, từng giọt nước mắt lại rơi xuống. Nội bởi vì chuyện của mẹ cô mà đã rất uất hận, từ nhỏ trong lòng cô đã luôn mang theo vết sẹo này. Nam Thư Mân là mẹ ruột của cô, đó là chuyện không thể nào có thể thay đổi được.
“Nội ” Sơ Vũ chậm rãi ngồi xuống, tựa đầu vào chân ông.
Tịch lão gia vỗ lưng cô: “Tiểu Vũ, có nội ở đây, nội sẽ giúp cháu làm chủ. Chuyện của mẹ cháu không hề liên quan gì đến cháu.”
Buổi chiều, ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu vào, thư phòng Tịch gia tĩnh lặng.Một đôi già trẻ như vừa đoàn tụ sau nhiều năm xa cách, quấn quýt trò chuyện cả buổi.
Tịch Chính Hồng vội vàng trở về thì nhìn thấy vợ mình không nói một lời đang ngồi bên sô pha: “Có chuyện gì thế sao lại gọi tôi trở về gấp vậy?”
Trần Lộ Hà trừng mắt liếc ông một cái: “Ba vừa mới đến.”
“Sao trước đó chẳng nghe nói gì, thế ba đâu?”
“Trong thư phòng.” Trần