XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

Lộ Hà hơi dừng lại: “Cùng Sơ Vũ ở trong đấy.”
Tịch Chính Hồng kinh ngạc, đi đến thư phòng gõ cửa.
“Vào đi.” Tịch lão gia ngẩng đầu, khuôn mặt hiền hòa lúc nãy liền thay đổi, còn nhanh hơn cả phim xuyên không, ông hỏi: “Tịch Hạo Trạch đâu?”
Tịch Chính Hồng đi đến: “Ba, ba cũng biết là Tịch Hạo Trạch đang tập huấn sao có thể trở về được .”
“Hừ!” Ông cụ râu bạc trừng mắt: “Nó sao có thể bắt nạt cháu dâu ta như thế cơ chứ, các người là ba mẹ cũng không biết nuôi dạy con. Chính Hồng, con tự xem xét lại bản thân mình đi.”
“Tiểu Vũ, cháu dìu nội xuống đi.”
Sơ Vũ đi đến cẩn thận đỡ ông. Lúc đi ngang qua người Tịch Chính Hồng, cô nhỏ nhẹ gọi: “Ba.” Cho dù là mối quan hệ giữa cô và Tịch Hạo Trạch có thể nào thì cô vẫn luôn kính trọng họ .
Sắc mặt Tịch Chính Hồng không mảy may thay đổi.
“Ba có nói gì không?” Trần Lộ Hà vừa nhìn thấy hai người kia xuống lầu thì đến hỏi.
Tịch Chính Hồng bực dọc nói: “Muốn chúng ta tự kiểm điểm.”
Trần Lộ Hà kinh ngạc há miệng, bà bắt đầu kể chuyện của Tịch Hạo Nguyệt và Ôn Húc cho Tịch Chính Hồng . Ông nghe xong thì tức giận vỗ mạnh lên bàn nói: ”Sao bà lại hồ đồ như thế . Việc này sao bà có thể trách lên người Sơ Vũ.”
Mắt Trần Lộ Hà đỏ lên, cãi lại: “Còn không phải vì cô ta thì vì ai? Lúc ấy tôi bị mù rồi nên mới rước con gái Nam Thư Mân vào cửa.”
Tịch lão gia giữ Sơ Vũ lại cho đến khi mặt trời chiều ngã về phía tây.
“Nội, cháu về đây, mai cháu lại đến thăm nội.”
“Về? Về đâu? Đây chính là nhà cháu Tiểu Vũ, cháu cho lần này nội đến đây là để làm gì?”
Trong lòng Sơ Vũ cảm thấy rất ấm áp, nhìn ông cụ trước mắt tựa như ông nội ruột của mình.
“Tên nhóc Hạo Trạch này quá đáng lắm rồi để nội thay cháu dạy dỗ nó, đứa cháu dâu đáng thương của ông.” ông cụ không kìm được lòng nói.
Đầu ngón tay Sơ Vũ run lên nhưng rồi cô vẫn cố gắng kìm nén .
“Nội à, không phải vậy đâu. Thật ra trong chuyện này cháu cũng có lỗi, lúc trước ba cháu xảy ra tai nạn, anh ấy đã giúp cháu rất nhiều, trong lòng cháu rất cảm kích anh ấy, cho nên … là tại chúng con quá vội vàng .”
Tịch lão gia nhíu mày: “Là vậy sao? Tiểu Vũ, tuy rằng ta đã già nhưng đôi mắt này vẫn còn tinh tường lắm .” Ông nhìn Sơ Vũ ưu tư: “Được rồi, nếu cháu không muốn ở đây thì có thể về nhà. Cháu làm sao mà cảm thấy vui vẻ là được. Để ta bảo Tiểu Chu đưa cháu về.”
Sơ Vũ mỉm cười: “Cám ơn nội.”
Tiểu Chu đưa cô về Hàn gia. Vừa bước xuống xe cô chợt nhìn thấy một chiếc xe khác đậu trước cổng, chiếc xe này không phải là quá xa lạ với cô, cô đã từng nhìn thấy nó trước kia.
Nheo mắt nhìn rồi đi qua.
Nam Thư Mân mặc một chiếc váy dài màu xanh biển, dáng vẻ cao quý tựa như vừa bước ra từ bức tranh thủy mặc: “Ta đã chờ con lâu lắm rồi .”
Sơ Vũ im lặng một lúc rồi nói: “Được.”
“Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện nhé.” Nam Thư Mân đề nghị.
Sơ Vũ đưa bà đến một quán ăn thịt xiên ven đường, cửa hàng có chút cũ kĩ, nước sơn trên tường đã loang lỗ, trên bàn dầu mỡ nhớp nháp.
Hai người lặng thinh, Sơ Vũ tùy ý chọn thịt rau, Nam Thư Mân cũng như thế. Ông chủ mang nồi lẩu lên, Sơ Vũ theo thói quen đưa tay lấy bình dấm, đúng lúc Nam Thư Mân cũng đưa tay ra. Hai bàn tay chạm nhau, run lên.
Nam Thư Mân nghĩ rằng Sơ Vũ sẽ không hề do dự rút tay về, thời gian chậm rãi trôi qua, Sơ Vũ vẫn giữ nguyên tư thế, Nam Thư Mân gượng cười rút tay lại: “Ta còn nhớ hồi bé, lúc con ăn sủi cảo cũng cho rất nhiều dấm, đã nhiều năm rồi mà chẳng thay đổi gì.”
Sơ Vũ cười nhếch môi, tâm trạng rất bình thản: “Bà thì sao, cũng phải lâu lắm rồi mới đến lại một cửa hàng góc đường như thế này đúng không ?”
Nghe cô nói như vậy, Nam Thư Mân cũng chẳng để tâm, Sơ Vũ có thể đồng ý cùng bà đến cửa hàng này, cùng bà nói chuyện là bà đã rất mãn nguyện lắm rồi.
Sơ Vũ khuấy chén nước tương, lẩu nóng hòa quyện cùng dấm chua tạo nên mùi hương thơm nồng .
“Tiểu Vũ, sau này con có dự tính gì không?”
Sơ Vũ hờ hững hỏi: “Không phải bà đã gọi Tịch lão gia để ông ấy giúp tôi rồi sao?”
Nam Thư Mân nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của cô: “Là vì mẹ muốn tốt cho con.”
Tốt cho tôi? Sơ Vũ phì cười, một câu vì tốt cho cô là xong ư?
“Mẹ.” Cô chua chát gọi, gọi ra rồi cũng cảm giác không có gì khó khăn.
Nam Thư Mân kinh động, đôi đũa trong tay rơi xuống, khuôn mặt dại ra.
Sơ Vũ nhẹ giọng nói: “Sao năm đó bà lại nhẫn tâm rời bỏ tôi và ba? Chẳng nhẽ đối với bà vinh hoa phú quý quan trọng vậy sao?” Hỏi xong, cô nhẹ nhàng lắc đầu: “Thật sự, tôi không tin.”
Nam Thư Mân cố gắng bình tĩnh lại, giọng nói từ tốn: “Tiểu Vũ, mẹ thật sự xin lỗi con. Hôn nhân của ba mẹ là do sắp xếp, sau khi kết hôn mối quan hệ của ba mẹ vẫn rất giữ kẽ, sau rồi có con mẹ đã nghĩ rằng cứ bình ổn như vậy mà trôi qua, giúp chồng nuôi dạy con cái.”
Nam Thư Mân nhìn xuống tay mình, đôi mắt rơi vào trầm tư: “Nhưng đến khi mẹ gặp được ông ta, mẹ mới hiểu được cái gì gọi là tình yêu.”
Sơ Vũ nắm chặt bàn tay, ảm đạm nhìn Nam Thư Mân đang rơi lệ, miệng đắng cay, từ từ mở mắt ra.
Vì tình yêu mà vứt bỏ một gia đình?
“Mẹ cảm thấy mẹ nợ con rất nhi