Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1685 lượt.

ừng đến bỏng cả tay rồi! Chu Thanh Thanh nhìn trên tường kính thủy tinh phản chiếu hình ảnh mờ nhạt, một người mặc đồ công sở, nhận ra đó là chính mình. Chu Thanh Thanh cố gắng tiến sát lại, muốn nhìn một chút xem mặt cô có đỏ đến nỗi nhìn rõ lắm không?
Lén lút giả làm mặt quỷ với chính mình trong “gương”, Chu Thanh Thanh lấy tay nhéo nhéo hai bên má, tự nhủ: “Chu Thanh Thanh, bớt tự đa tình đi, làm việc cho tốt!”
“Cô ở đây làm gì? Đi làm nhanh không muộn!” Một giọng nói cất lên bên cạnh Chu Thanh Thanh.
Chu Thanh Thanh bỗng nhiên hoàn hồn, hét to một tiếng: “Đúng rồi!” Phòng làm việc của cô ở tận tầng hai mươi ba! Không đi nhanh sẽ muộn!
Vội vàng lao tới thang máy… Cho đến khi đứng sau lưng một đoàn người chờ chuyến thang máy tiếp theo, Chu Thanh Thanh mới nhớ ra, ồ, vừa rồi là ai “nhắc nhở” cô đi làm vậy?
Lúc này, một mỹ nhân thành phố ăn mặc rất thời thượng đứng phía trước Chu Thanh Thanh quay đầu nhìn ngó sau lưng cô, sau đó làm vẻ mặt thẹn thùng chào hỏi: “A, chào tổng giám đốc!”
Một người đàn ông tóc nhuộm vàng, mặc áo phông màu đen có những họa tiết hắc ám cộng với quần bò rách rưới, cũng quay đầu lại, nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng tuyệt đẹp: “Ồ, lão đại! Hôm nay sao lại đi sớm vậy?”
Chu Thanh Thanh chợt cảm thấy hai mắt tỏa sáng, chăm chú nhìn mỹ nam chiều cao ước chừng chỉ khoảng một mét sáu lăm trước mắt, làn da trắng nõn mịn màng, khí chất vừa sáng chói vừa có chút gì lười nhác đan xen, trong lòng hú hét: “Ôi trời ơi, tiểu thụ cao cấp oa a a!”
Chu Thanh Thanh nghe thấy sau lưng có người hắng giọng hai tiếng: “E hèm!” Sau đó một bàn tay đặt lên vai cô, đồng thời một giọng nói u oán vang lên trên đỉnh đầu: “Cô lại có thể dám không để ý tới tôi!”
***
Quay đầu lại nhìn rõ khuôn mặt người đằng sau – ồ, sao nhìn quen mắt thế? Rất giống boss mới của cô nha! Nhìn kỹ lại, bên khóe môi trên gương mặt tuấn tú là nụ cười thoạt nhìn rất du côn, không phải là anh chàng công tử trăng hoa kia sao: “Đường Đường Đường… Đường Bá Heo!”
“Phụt!” Quần chúng bật cười.
Đường Thiếu Trác mặt đầy vạch đen… Về nhà anh nhất định phải sửa lại nickname. = =
Chu Thanh Thanh 囧. Hình như cô nói nhầm rồi? Đúng lúc đó, thang máy đến! Mọi người lục tục tiến vào thang máy, Đường Thiếu Trác vừa vặn đứng bên cạnh cô.
May là Đường thiếu gia cũng không so đo với cô vấn đề xưng hô kia nữa, chỉ thò tay chọc chọc búi tóc được bới tỉ mỉ cẩn thận của cô, vẻ mặt chán ghét nhìn từ trên xuống dưới: “Sao lại ăn mặc thế này? Làm ra vẻ!”
Chu Thanh Thanh cúi đầu, nhìn nhìn đồ công sở đâu ra đấy trên người mình, có gì không đúng à?
Đường Thiếu Trác kiên nhẫn giải thích: “Công ty chúng tôi không có quy định về trang phục, ngoại trừ bộ phận Tiêu thụ đi gặp khách hàng bên ngoài nên phải ăn mặc nghiêm chỉnh, cô tùy tiện muốn mặc sao cũng được.”
Chu Thanh Thanh thụ giáo “à” một tiếng.
Hai mắt Đường Thiếu Trác sáng ngời, thời này sao còn có cô gái ngốc như vậy, đúng là bộ dạng như thỏ trắng để mặc người ta bắt nạt! Vì vậy không kìm được thò tay nhéo nhéo vành tai đáng yêu của Chu Thanh Thanh, nhe răng cười: “Ha ha ha, giờ mới ngoan chứ, Tiểu Thanh Thanh!”
Nhéo vành tai? Tiểu Thanh Thanh? Chu Thanh Thanh đưa tay che tai, bĩu môi nhỏ nhắn trừng mắt nhìn Đường Thiếu Trác: Hình như chúng ta không thân quen đến mức đấy đâu tổng giám đốc đại nhân! Thế nhưng ánh mắt xẹt qua một đống người đang đứng đằng sau xem kịch vui, Chu Thanh Thanh lựa chọn im lặng… Bà đây nhịn ngươi! >_<
Nhìn dáng vẻ giận mà không dám nói gì của Chu Thanh Thanh, Đường Thiếu Trác bắt đầu cảm thấy, thuê một trợ lý nhỏ bé buồn cười thế này, cho dù năng lực công tác của cô không cao, nhưng cũng đáng!
Hai người sau lưng mang ánh mắt bất mãn: Trong thang máy còn có rất nhiều người, các người có thể đừng không coi ai ra gì như vậy được không?
Cho đến khi ra khỏi thang máy, Đường Thiếu Trác mới nhớ phải giới thiệu Chu Thanh Thanh với hai người đi cùng trong thang máy, cũng là nhân viên của công ty Tinh Hoa bọn họ, vừa rồi bị coi như phông nền.
“Người đẹp này là giám đốc phòng Thiết kế, Lôi Doanh, còn cái tên thấp bé giống cô đây là nhân viên phòng Kỹ thuật, Tiêu Thước…”
Đường Thiếu Trác nói quá nhanh, Chu Thanh Thanh không nghe ra, vô cùng kinh ngạc hỏi lại: “Lôi Nhân (*), Tiểu Thụ…”
(*) Người sấm
Đường Thiếu Trác bật cười như điên: “Phụt ha ha ha…”
Hai ánh mắt lành lạnh quét tới, Chu Thanh Thanh rụt rụt cổ, hu hu, sao mới đến ngày đầu tiên mà cô đã đắc tội ở những nơi không nên đắc tội vậy?
Nhưng vẫn còn may, dù gì lãnh đạo trực tiếp của cô là Đường đại thiếu không mang thù!
Nhưng Đường Thiếu Trác lại đẩy cô vào vực sâu: “Về phần nhóc con ngơ ngác ngốc nghếch này, là trợ lý mới của tôi, Chu Thanh Thanh! Không cần khách khí, mọi người cứ tùy ý bắt nạt cô ấy! À, Tiểu Lôi, cô giúp tôi đưa cô ấy đi làm quen với công việc hàng ngày! Chị Lý dạo này không rảnh, dù sao cô cũng đã từng làm trợ lý, phạm vi chức vụ công việc này cô đều rất rõ!”
Cuối cùng còn đưa tay vỗ vỗ thật mạnh vào Chu Thanh Thanh, vứt lại mộ


Duck hunt