Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

t câu: “Tôi xem trọng cô đấy!” Sau đó, đi thẳng về hướng văn phòng tổng giám đốc của mình…
>_<
Nhóc tiểu thụ cao cấp nhìn có vẻ hả hê cười một tiếng, đi thẳng về khu làm việc của bộ phận kỹ thuật.
Chu Thanh Thanh xoắn ngón tay vào nhau, dáng vẻ như vợ bé quay sang phía mỹ nữ nhìn sắc mặt có vẻ không hiền lành ở bên cạnh: “Chào, chào chị Lôi!”
Mỹ nữ dịu dàng thẹn thùng trước mặt Đường Thiếu Trác, giờ phút này lập tức hóa thân thành dáng vẻ như xã hội đen, nổi bão: “Đừng gọi tôi là chị Lôi!”
Là một gái già gần ba mươi tuổi còn độc thân, cô ghét nhất là… tất cả những cô gái thoạt nhìn ít hơn hai mươi lăm tuổi! Mà Chu Thanh Thanh, nhìn nhiều nhất chỉ hai mươi mốt tuổi…
Là một người phụ nữ bình thường rất quan tâm tới người đàn ông đẹp trai hoàng kim nhất trong công ty, cũng chính là đại boss của bọn họ Đường Thiếu Trác, cô ghét nhất là… tất cả những cô gái có quan hệ mập mờ với đại boss…
Chu Thanh Thanh co rúm lại: “Vậy, vậy phải gọi thế nào…”
Lôi Doanh quăng hết sóng gió trong lòng, tươi cười nói: “Xin hãy gọi tôi, Doanh Doanh!”
Thật là… Quá khủng bố! Chị tưởng chị là Nhậm Doanh Doanh chắc? Chu Thanh Thanh âm thầm phản bác.
Chu Thanh Thanh quyết định bỏ qua vấn đề tên gọi, hỏi thẳng vào chuyện chính: “Xin hỏi, tôi phải làm những gì?”
Lôi Doanh dẫn cô vào bộ phận Thiết kế, chỉ vào một xấp văn bản tài liệu cao ngất: “Trong hôm nay, xem tất cả những tài liệu này! Xem xong viết một bài thu hoạch khoảng ba nghìn chữ, nói xem cô đã học được cái gì!”
Chu Thanh Thanh: … Viết thu hoạch gì chứ, ghét nhất!
>_<
Vì vậy, ngày đi làm đầu tiên bi thảm của Chu Thanh Thanh, đã bắt đầu như thế!

Vất vả nhịn đến năm giờ tan làm, cô vô cùng vui mừng vì Đường Thiếu Trác trước khi đi đã nhân tiện gọi cô một tiếng: “Lại đây, Tiểu Thanh Thanh, chúng ta cùng đi! Mới ngày đầu tiên đi làm mà, làm không hết việc, có thể để mai làm tiếp!”
Những tài liệu kia, cô đã phát huy khả năng rèn luyện đọc tiểu thuyết nhanh như gió, cộng với hi sinh thời gian nghỉ trưa, cuối cùng cũng xem xong hết. Nhưng còn bài thu hoạch gì đó, cô đã bứt rứt suốt hơn một tiếng đồng hồ, mới ghi được ba hàng chữ mở đầu…
Đại boss đã lên tiếng như vậy, Lôi Doanh cũng không thể gây khó dễ cô trước mặt Đường Thiếu Trác, vô cùng “dịu dàng” “khoan dung”: “Đúng vậy… không vội! Ngày mai lại tiếp tục!”
Tiếp tục tra tấn tôi sao? Chu Thanh Thanh run rẩy, nhanh chóng thu dọn đồ trên mặt bàn, cầm điện thoại và túi xách, chuồn vội! Trong lòng lặng lẽ cảm thán, Tinh Hoa tốt thì tốt thật, tiếc là cô đã gặp phải một chị gái già tâm lý biến thái!
Nhưng mà, cô cũng không dám tố cáo trước mặt Đường Thiếu Trác, không muốn bị người khác nói là nhờ vào quan hệ – tuy cô thực sự đã nhờ vào quan hệ mới vào được đây! o(╯□╰)o
Chỉ có thể tự an ủi: Người mới mà, khổ một chút, cũng phải thôi.
Đường Thiếu Trác tùy tiện hỏi vài câu ngày hôm nay của Chu Thanh Thanh trôi qua thế nào, chỉ nhận được đáp án đại loại là “Rất tốt”. Nhân viên của anh, sao anh có thể không biết? Đường Thiếu Trác cười cười, nghĩ, nếu cô có thể chịu đựng Lôi Doanh một tuần mà không khóc lóc kể lể với tôi một câu, cô sẽ qua được thử thách cuối cùng, chính thức trở thành nhân viên của Tinh Hoa!
Xuống đến tầng một, Chu Thanh Thanh đang định ra khỏi thang máy, Đường Thiếu Trác lại kéo tay cô, thản nhiên nói: “Tôi đưa cô về!” (bãi đỗ xe ở tầng hầm dưới tầng một)
Nhớ tới thái độ không vui của Lâm Diễn khi biết được Đường Thiếu Trác đưa cô về tối qua, Chu Thanh Thanh kiên quyết rút tay ra: “Không thể lúc nào cũng làm phiền anh! Tôi tự đi xe buýt về được rồi!”
Sau đó dứt khoát ra khỏi thang máy, đứng giữa đại sảnh kẻ qua người lại, quay đầu vẫy vẫy tay với Đường Thiếu Trác: “Ngày mai gặp!”
Nhưng Đường Thiếu Trác lại đuổi theo sau, kéo tay cô lại: “Cô phiền phức cái gì? Có tiện nghi ngu sao mà không chiếm! Vẫn sợ tôi ăn cô phải không! Cô yên tâm, tôi không có hứng thú với thân hình tí hon của cô.”
Không hiểu tại sao, anh không thể nhìn được cô từ chối ý tốt của mình, khiến cho anh giống như đang có ý đồ gì… Những lời này là nói cho Chu Thanh Thanh nghe, Đường Thiếu Trác biết rõ, cũng là nói cho chính anh nghe.
Một giọng nam rất êm tai, có chút từ tính quen thuộc, rầu rĩ vang lên cách đó không xa: “Chu Thanh Thanh, trước mặt bao người, hai người lôi lôi kéo kéo, muốn làm gì hả?!”






Chu Thanh Thanh ngẩng đầu, trông thấy Lâm Diễn đứng cách đó ba, bốn mét – ặc, hình như cô quên mất sáng nay anh đã nói tan tầm sẽ đến đón cô!
“Không, không có! Ông chủ của em nói muốn đưa em về nhà, em bảo không cần, sau đó anh ta lại hỏi em tại sao có tiện nghi mà không chiếm…”
Khóe miệng Đường Thiếu Trác giật giật, Chu Thanh Thanh, cô có thể đừng “ăn ngay nói thật” thế được không?
Sắc mặt Lâm Diễn bắt đầu từ nhiều mây chuyển sang trời trong xanh, nở nụ cười tươi đẹp ấm áp như gió xuân: “Bởi vì tôi đã dạy dỗ cô ấy, tiện nghi gì đó, không bao giờ có miễn phí!… Cho nên, bạn trai tôi đây vẫn phải vất vả


Snack's 1967