XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.

át vào tai anh yếu ớt lên tiếng cầu xin tha thứ: “Diễn ~ sư phụ ~~ em sai rồi ~~~ anh tha thứ cho em đi!”
Khí khái? Là cái gì? Lâm Diễn ngoài là sư phụ, còn là người yêu của cô, còn là chủ thuê nhà không thu tiền, còn là đầu bếp tuyệt vời, còn là gối ôm tuyệt vời… Còn là một bảo mẫu gia đình miễn phí, toàn năng, tự động! Tóm lại, tuyệt đối không thể đắc tội! >_<
Lâm Diễn cố ý lạnh nhạt với Chu Thanh Thanh, trong lòng anh cũng không thoải mái. Xem ra cô gái nào đó đã có thái độ thành khẩn, chủ động nhận lỗi, vậy cũng nên cho cô một bậc thang. “Tay em, sang trái một chút, mạnh lên chút nữa. Ừ, như thế… Em vừa mới nói, em sai ở đâu? Phải sửa chữa như thế nào?”
Chu Thanh Thanh khe khẽ lên tiếng: “Em, em không nên ngồi xe của Đường Thiếu Trác về…”
Lâm Diễn cố nhẫn nhịn, hơi cao giọng: “Chỉ có thế thôi sao? Còn gì nữa không? Anh nhớ trước khi đi công tác, anh có dặn em không được một mình đi với anh ta…”
Chu Thanh Thanh càng cúi thấp đầu, ặc, anh có nói thế sao… Sao cô hoàn toàn không có ấn tượng? Nhưng những lời này có đánh chết cô cũng không dám nói ra miệng, đành phải ấp úng: “Tuần trước em đã đồng ý giúp anh ta chọn quà sinh nhật cho mẹ đó? Em đã đề nghị anh ta làm tặng mẹ một chiếc bánh ngọt, cho nên tuần này anh ta mới kéo em cùng đi học làm bánh. Chuyện tuần trước đồng ý với anh ta không phải em đã nói hết với anh rồi sao! Vả lại, em cũng muốn học làm một ít bánh ngọt, đợi khi nào anh về sẽ làm cho anh ăn…”
“À? Nói như vậy, ngoài tối nay, mấy ngày qua, hết giờ làm em đều ở cùng hắn ta?” Lâm Diễn cố đè nén cơn giận lại một lần nữa bốc lên vùn vụt.
Ngoại trừ ngày đầu tiên đến Mỹ gửi tin nhắn cho cô báo bình an, mấy ngày nay anh cố ý không gọi điện thoại cho cô, là để cho cô biết được thế nào là hương vị của nhớ nhung, hy vọng cô chủ động liên lạc với anh trước… Kết quả một cuộc điện thoại cô cũng không gọi!… Được rồi, ngoại trừ mỗi tối trước khi đi ngủ chỉ có một tin nhắn hai chữ: “Ngủ ngon!”
Mỗi lần anh ở Mỹ nhận được tin nhắn này của cô, bên kia vẫn đang là ban ngày, trả lời lại một câu ngủ ngon thì không thích hợp lắm, đành những lúc nào rảnh lại lấy điện thoại ra xoa xoa, vuốt ve câu “Ngủ ngon” kia của cô, chỉ muốn bay về thành phố T ngay lập tức để ngủ bên cô… Kết quả ngày nào cô cũng ở bên người đàn ông khác anh anh em em!
Lâm Diễn hoàn toàn nổi giận!
Nhưng, anh không biểu hiện ra ngoài, bỗng nhiên đứng bật dậy, quay người, hai tay giữ chặt bả vai mảnh mai của Chu Thanh Thanh, cười vô cùng tươi sáng, “Anh không cần ăn bánh ngọt em làm, thứ anh muốn ăn hơn chính là… Em.”
Sau đó, mặc kệ giữa hai người còn cách ghế sô-pha, Lâm Diễn mạnh mẽ kéo Chu Thanh Thanh vẫn còn đang ngơ ngác về phía mình… Miệng cô vì kinh ngạc mà hơi hé ra – vừa vặn để anh dễ dàng hành động!
Chu Thanh Thanh chỉ thấy gương mặt đẹp trai mê người của Lâm Diễn đột nhiên tới gần, làn môi mỏng dán lên môi cô, chiếc lưỡi nóng rẫy trơn trượt không hề báo động đã luồn vào miệng cô…
“A ~ uhm…” Một nụ hôn rất dài, rất “sâu”, suýt nữa Chu Thanh Thanh đã tưởng là cô sẽ bị Lâm Diễn “ăn”thật!
Vất vả lắm mới lấy lại được quyền tự do hít thở, Chu Thanh Thanh cảm giác như nụ hôn vừa rồi đã cướp đi toàn bộ năng lượng của cô, thân thể mềm nhũn phải dựa vào người Lâm Diễn.
Đầu gối Lâm Diễn quỳ trên ghế sô-pha, hai tay vòng qua dưới cánh tay Chu Thanh Thanh, hơi dùng lực, nửa bế nửa kéo Chu Thanh Thanh qua bên này ghế sô-pha. Chu Thanh Thanh “á” một tiếng sợ hãi, cảm thấy thân thể đột nhiên nhẹ bẫng, dép lê mất, phương hướng trước mắt đột nhiên chao đảo… Sau đó biến thành cô ngã trên ghế sô-pha, còn Lâm Diễn đè trên người cô.
Bàn tay Lâm Diễn nhẹ nhàng vỗ về đôi má phơn phớt hồng của Chu Thanh Thanh, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô, lạnh lùng hỏi: “Em còn uống rượu với hắn ta? Hắn ta có làm gì với em không…”
“Chỉ, chỉ uống chút nước hoa quả có vị rượu thôi… Em với Đường Thiếu Trác không có gì, bọn em chỉ là bạn bè…” Nhìn thấy sắc mặt trái lại càng ngày càng tối tăm của Lâm Diễn, Chu Thanh Thanh đành lập tức đổi giọng: “Anh đừng nổi giận, sau này em không ra ngoài với anh ta nữa là được.”
Vẻ mặt Lâm Diễn hơi giãn ra, cố gắng đè nén sự ghen tuông đang quằn quại trong lòng – anh không nghĩ cô lại có ảnh hưởng lớn đối với anh như thế. Tuy rất giận cô ra ngoài cùng Đường Thiếu Trác, nhưng từ sau khi anh xuất hiện, trọng tâm của cô đều chỉ xoay quanh anh, dè dặt để ý đến tâm trạng của anh, chắc cô cũng không có tình cảm gì đặc biệt với Đường Thiếu Trác.
Yêu nhau rất đơn giản, gần nhau lại rất khó, hai người ở bên nhau, càng cần phải có sự thông cảm và bao dung, anh không muốn để sự giận dữ của mình làm tổn thương cô. Vật cưng không nghe lời, trừng phạt là cần thiết, nhưng cũng không thể để cô tủi thân, trách móc cô quá nặng nề, như vậy ngược lại sẽ chỉ khiến cô sợ hãi muốn trốn tránh.
“Vừa rồi em có nghe thấy không, sau khi em xuống xe rồi, anh ta gọi em lại nói câu kia ‘Tôi vĩnh viễn bằng lòng làm đường lui của em’? Có hiểu ý anh ta khi nói những lời này không?”
“Có nghe thấy… Nhưng mà đúng