Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

Diễn chắc chắn sẽ không vui nếu Đường Thiếu Trác đưa cô lên nhà. Cô vẫn còn rất tỉnh táo, chỉ hơi say một chút mà thôi, không phải không thể tự đi, trong khu chung cư cũng không có gì không an toàn.
Mới đi được vài bước, Đường Thiếu Trác lại gọi cô.
Chu Thanh Thanh quay đầu lại, phàn nàn: “Hở, còn chuyện gì nữa? Đường đại thiếu! Anh đúng là dông dài!”
Đường Thiếu Trác tựa vào chiếc xe thể thao màu đỏ phong cách, không hiểu sao, Chu Thanh Thanh có cảm giác dường như từ người anh toát ra hương vị thương cảm nhàn nhạt. Hồi lâu sau, Đường Thiếu Trác mới chậm rãi mở miệng: “Chu Thanh Thanh, nếu một ngày nào đó giữa em và tên họ Lâm kia đến bước đường cùng, hãy nhớ rõ, tôi vĩnh viễn bằng lòng làm đường lui của em.”
Những ngày này ở gần nhau, anh cũng biết được kha khá chuyện của Chu Thanh Thanh, biết được đêm đó cô gửi bài viết tìm tình một đêm chẳng qua là vị bị đả kích, nhất thời xúc động, cũng biết cái gọi là quen ba năm giữa cô và Lâm Diễn là quen nhau trên mạng – khụ khụ, đương nhiên, những điều này không phải Chu Thanh Thanh chủ động nói cho anh, mà là anh nói bóng nói gió mới biết được.
Nhưng anh không hy vọng, cô lại một lần nữa phải nếm trải cảm giác bị người mình yêu nhất vứt bỏ, phải dùng cách có thể nói là chà đạp bản thân để quên đi nỗi đau khổ và tổn thương.
Nếu như không phải cô gặp được anh và Lâm Diễn, không biết cô sẽ có kết cục như thế nào… Nhưng nếu như cô chỉ gặp một mình anh thì thật tốt.
Một giọng đàn ông lạnh lùng, trầm buồn nhưng trong trẻo dễ nghe vang lên từ bóng tối cách đó không xa: “Tôi sẽ không để anh có cơ hội đó.”
Nghe thấy tiếng, Chu Thanh Thanh mừng rỡ quay đầu, “Sư phụ!” Cô chủ động chạy về phía Lâm Diễn.
Sắc mặt u ám của Lâm Diễn hơi giãn ra.
Chu Thanh Thanh ôm lấy cánh tay Lâm Diễn cọ cọ, “Sư phụ, sao hôm nay anh đã về rồi? Sao không báo cho em?” Không đợi anh trả lời, cô chú ý thấy va-li hành lý dưới chân anh, lại hỏi tiếp: “Sao không lên nhà?”
Lâm Diễn không lạnh không nhạt trả lời những câu hỏi liên tiếp của Chu Thanh Thanh: “Công việc hoàn tất sớm, muốn cho em một bất ngờ. Vừa về, phát hiện quên mang chìa khóa, xuống hỏi mượn bảo vệ.”
Anh chưa nói hết, anh đã dốc sức liều mạng làm việc như thế nào, cố gắng hoàn thành công việc của bảy tám ngày công tác chỉ trong năm ngày, tiệc ăn mừng cuối cùng anh chỉ để cho trợ lý đi với khách, còn anh nói trong nhà có việc gấp, đi máy bay suốt đêm trở về. Về tới đây cũng đã là buổi tối, vốn tưởng rằng cô nhất định sẽ ở trong nhà chờ anh, ai ngờ căn nhà một mảnh tối đen, bấm chuông cửa hồi lâu vẫn không có ai ra mở.
Đường Thiếu Trác hiểu lúc này anh không nên cắt ngang cuộc trò chuyện trùng phùng sau “bao ngày xa cách” của họ, nhưng anh thật sự không muốn đứng bên cạnh nhìn họ ngọt ngào ân ái.
Ba lần trước, người đó đều thản nhiên “cướp” cô từ trong tay anh, hôm nay, người đó đã không cần cướp, cô chủ động mỉm cười đi về phía anh ta, chỉ để lại cho anh một bóng lưng nhỏ bé.
Không phải không tiếc nuối.
Đường Thiếu Trác cố gắng khiến thanh âm của mình nghe thật thản nhiên: “Tiểu… Chu Thanh Thanh, tôi đi trước.” Sau đó khẽ gật đầu với Lâm Diễn, coi như chào hỏi.
Chu Thanh Thanh quay đầu lại: “Ơ, sao anh vẫn còn ở đây?”






Khóe miệng Đường Thiếu Trác giật giật, cô nhóc Chu Thanh Thanh kia luôn có thể khiến người khác tức chết mà không đền mạng! Cũng được, để cho cô đi gieo tai họa cho người đàn ông khác đi, Đường Thiếu Trác chỉ còn biết nghĩ như vậy để an ủi bản thân. = =!
Anh lập tức quay người, mở cửa, lên xe, khởi động – một loạt động tác nhanh nhẹn lưu loát như nước chảy mây trôi, không hề dừng lại một giây.
Chu Thanh Thanh nhìn về hướng chiếc xe thể thao màu đỏ chưa đầy một phút đã biến mất khỏi phạm vi tầm mắt của mình, cô trừng lớn hai mắt, sợ hãi thán phục: “Tốc độ quá! Nhưng mà, vừa nãy phía sau không có ma quỷ đuổi theo, sao anh ta phải chạy nhanh như vậy?” @_@
Lâm Diễn day day huyệt Thái Dương đang giật giật, không biết anh nên reo hò vì tình địch đã “chạy trối chết”, hay là nên đau xót khi cuộc đời anh từ nay về sau phải chôn vùi trong tay cô gái có dây thần kinh bị đứt này.
Nhưng, anh vẫn rất khó chịu khi tên kia đã cuốn xéo rồi mà Chu Thanh Thanh vẫn còn nhìn về hướng mà hắn ta vừa khuất bóng, bạn trai cô vẫn còn đang đứng bên cạnh đấy, cô xem anh như không tồn tại sao? Chưa nói đến việc trước khi đi anh đã đặc biệt dặn dò cô không được qua lại với tên đó, cô lại dám coi lời anh nói như gió thoảng bên tai… Hừ hừ, sổ sách này, về đến nhà anh sẽ từ từ tính toán với cô!
Lâm Diễn vẫn như trước, không lạnh không nhạt: “Không cần em phải quan tâm, lát nữa tự anh thu xếp.” Sau đó đi thẳng về hướng tủ lạnh, lấy một chai nước tinh khiết, đi đến ghế sô-pha, ngồi xuống.
Chu Thanh Thanh rón rén bước từng bước nhỏ, lề mà lề mề cuối cùng cũng đến bên cạnh ghế sô-pha.
Không chịu được sự trầm mặc đó, Chu Thanh Thanh đành phải cố chấp đi vòng ra sau lưng Lâm Diễn, hai tay đặt lên vai giúp anh mát-xa, ghé s