XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.

lúc ấy em đã nhìn thấy anh, vui quá cho nên chưa kịp trả lời, nhưng em nghĩ có lẽ ý anh ta là, tuy về công tác em làm không được tốt lắm, nhưng anh ta là ông chủ kiêm bạn bè tuyệt đối sẽ không tùy tiện sa thải em! Đây là anh ta chỉ xuất phát từ tình bạn mà thôi!”
Lâm Diễn không biết nên bực hay nên vui, “Chu Thanh Thanh, em đúng là ngốc thật…”
Nhưng mà anh cũng phải nghĩ cách làm thế nào để Chu Thanh Thanh thay đổi công việc. Việc có thể có, nhưng đường lui thì không cho phép… Anh yêu tất cả, muốn giữ gìn cô, từng tế bào đều đêu kêu gào muốn cô, cần cô, cô sao có thể còn có “đường lui”?
“Đâu có? Rõ ràng em rất thông minh được không! Rõ ràng là các anh nói chuyện đều quanh co lòng vòng, chẳng nhanh gọn gì cả! Diễn, anh đứng dậy đi đã, anh nặng quá, đè làm em không thở nổi nữa…”
“Không dậy nổi.” Thần kinh trầm tĩnh lại, Lâm Diễn bắt đầu cảm thấy vô cùng mỏi mệt, năm ngày liên tục công tác với cường độ cao, thiếu thốn thời gian nghỉ ngơi, dù ngủ thì bởi không có cô bên cạnh nên anh không thể ngủ ngon, trước đó còn ngồi máy bay hơn mười tiếng đồng hồ, hiện giờ anh đã mệt lử.
“Dậy đi!” Đánh hơi thấy hương vị sau cơn mưa trời lại sáng, Chu Thanh Thanh hiểu Lâm Diễn không so đo chuyện cô với Đường Thiếu Trác nữa, tâm trạng bắt đầu tốt hơn, chắc chắn là sư phụ đang ghen, hì hì.
Cô không ngốc đến thế đâu! Nhưng cho đến tối nay lúc Đường Thiếu Trác nói ra câu kia, cô mới bắt đầu phát hiện, hóa ra Đường Thiếu Trác có ý đó với cô. Nhưng cô không cho rằng Đường Thiếu Trác có thể thích cô nhiều đến mức nào, có lẽ chỉ là cảm tình nhất thời mà thôi, buông tay không phải là quá khó! Anh ta đã nói như vậy, chắc là đã quyết định sẽ từ bỏ cô?
“Em hôn anh một cái anh sẽ dậy.” Trong thanh âm của Lâm Diễn mang theo vài phần lưu manh.
“Được… Được rồi.” Chu Thanh Thanh hôn một cái cực kỳ nhanh lên khuôn mặt tuấn tú của Lâm Diễn.
“Phải hôn ở đây!” Lâm Diễn chỉ tay vào môi mình.
“Không được, râu anh dài, đâm đau lắm!” Nói đến đây Chu Thanh Thanh chợt nín thở, vừa rồi anh bỗng nhiên hôn cô sâu sắc mãnh liệt như vậy, mặc kệ cô không thở được cũng vẫn cứ hôn… Nếu cô thật sự vì hôn nên tắc thở mà chết, vậy thì mất mặt lắm!
“Thật không hôn?” Lâm Diễn nghiêm mặt, làm bộ muốn đứng dậy khỏi người Chu Thanh Thanh, “Được, anh biết rồi, em không thích anh, chắc chắn là trong mấy ngày không có anh, em đã có niềm vui mới…”
Chu Thanh Thanh vội vàng kéo quần áo Lâm Diễn, vội vội vàng vàng nhổm dậy. “Này này, không phải… Làm sao em có thể thích người khác? Cả đời này em chỉ thích một mình sư phụ… Uhm…”
Không ngờ Lâm Diễn đột nhiên quay lại, thuận thế kéo Chu Thanh Thanh ôm vào lòng, tiếp đó tất cả những lời cô định nói đều biến mất trong miệng anh.
Hai người cứ ôm nhau như vậy, anh hôn em, em hôn anh, mãi không biết chán.
Thả lỏng cơ thể rúc vào vòm ngực ấm áp, rắn chắc của Lâm Diễn, Chu Thanh Thanh lải nhải cằn nhằn: “Sư phụ, anh về rồi, thật tốt. Chiều nào hết giờ làm về nhà, căn phòng lớn như vậy, ăn cơm, đi ngủ, đều chỉ có một mình em, rất cô đơn. Meo Meo cũng nhớ đồ ăn anh làm, mỗi lần em cho nó ăn đồ ăn cho chó, vẻ mặt nó vô cùng đau khổ…”
Đáp lại cô là những tiếng mơ hồ không rõ vọng ra từ mũi Lâm Diễn: “Ừm…”
Ngửa đầu lên nhìn mới phát hiện, Lâm Diễn đã nhắm mắt lại, đang ngủ! Nhớ tới đêm trước khi anh đi, cô ngủ trước, sư phụ thì “dặn dò” bên tai cô, chắc là anh cảnh cáo cô không được một mình ra ngoài với Đường Thiếu Trác, hóa ra chính là lúc đó!
Nhìn quanh mắt Lâm Diễn có quầng thâm mờ mờ, cằm cũng lún phún râu xanh, Chu Thanh Thanh chợt cảm thấy đau lòng, vì muốn trở về sớm, chắc anh đã phải làm việc rất vất vả! Anh không thường nói những lời đường mật ngon ngọt, từ khi cô gặp anh, mỗi một chuyện liên quan đến cô, thu nhận cô, giúp cô đóng kịch trước mặt mẹ, đưa cô đi gặp bạn anh, dặn dò trước khi đi công tác… Thậm chí từng ly từng tí trong cuộc sống, anh đều làm tốt đến mức không ai có thể phàn nàn.
Chu Thanh Thanh cảm thấy mũi hơi cay cay, nhưng cánh môi lại vẽ thành một nụ cười ngọt ngào, hạnh phúc, nhẹ nhàng gượng dậy khỏi lòng anh, Lâm Diễn vẫn không có phản ứng – anh đúng là đang ngủ!
Chu Thanh Thanh khẽ khàng mà kiên định tuyên bố tình yêu của mình với Lâm Diễn: “Sư phụ, từ giờ trở đi, em sẽ chỉ thương một mình anh, chiều anh yêu anh, sẽ không lừa anh, việc gì có thể làm được em đều đồng ý với anh, mỗi một câu nói với anh đều là nói thật, sẽ không bắt nạt anh mắng anh, sẽ tin tưởng anh, có người bắt nạt anh em sẽ đến giúp anh đầu tiên, lúc anh vui vẻ em sẽ vui vẻ cùng anh, anh không vui em sẽ đùa cho anh vui, vĩnh viễn cảm thấy anh đẹp trai nhất, nằm mơ cũng mơ thấy anh, trong lòng em chỉ có anh!”
Một đoạn lời kịch trong Sư tử Hà Đông này, tuy đã được người ta nói đi nói lại rất nhiều lần, cô vẫn rất thích, nhưng cô không muốn nói lời thoại của Trương Bá Chi, bởi vì không cần cô nói, sư phụ đều làm được, cô muốn nói với sư phụ đoạn lời thoại của Cổ Thiên Lạc, để bày tỏ tình cảm sâu đậm giống như vậy của cô đối với anh!
Lâm Diễn đột nhiên mở mắt: “… Biết rồi. Ồn ào q