Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2340 lượt.

ơi khuyên phụ hoàng. Tin chắc rằng phụ hoàng không vì việc này mà làm khó ngươi!”
Ưu Vô Song trầm tư hồi lâu, đột nhiên ngẩn đầu, kiên cường nhìn Lãnh Như Tuyết, nói: “Không! Chuyến đi này ta nhất định phải đi, Lãnh Như Tuyết ngươi đừng cản ta, dù ngươi có cản ta, ta cũng muốn đi! Những năm nay, không ai có thể trị được thủy, vậy thì để ta đi thử xem sao!”
“Ngươi!” hiếm khi Lãnh Như Tuyết lộ ra vẻ mặt khẩn trương, tức giận nói: “Ưu Vô Song! Ngươi điên rồi sao? Bổn vương nói cho ngươi biết, bất kể thế nào, bổn vương tuyệt đối không đồng ý cho ngươi đi! Ngươi phải biết Lăng Phong huyện năm nào cũng có thiên tai, bây giờ ở đó đã xuất hiện ôn dịch, ngươi đi rồi, vạn nhất……..”
Lãnh Như Tuyết không nói hết lời, nhưng mà Ưu Vô Song lại có thể hiểu ra ý của hắn.
Lăng Phong huyện năm nào cũng có thiên tai, một nơi như vậy, tự khắc nguy hiểm, có ôn dịch cũng không phải là việc lạ.
Trong thời cổ đại này, không có y thuật tân tiến như thế kỉ 21, đừng nói là ôn dịch, dù là nhiễm phải phong hàn thông thường, cũng có thể mất mạng, càng không cần nói gì tới ôn dịch.
Nhưng mà lòng nàng đã quyết, điểm này nàng rất rõ, chỉ cần không phải là hoàng đế đích thân thu lại thánh chỉ, ai cũng không thể cản được nàng đi Lăng Phong huyện.
Nhưng mà tuy nàng đã quyết định, nhưng thần sắc vì nàng lo lắng của Lãnh Như Tuyết, nàng thật sự cảm thấy ấm áp.
Có lẽ, người nam nhân này tuy có chút cao ngạo nhưng mà hắn không đáng ghét như vậy.
Nghĩ tới đây, hiếm khi Ưu Vô Song nở nụ cười chân thành với Lãnh Như Tuyết.
Đôi mắt nàng đối diện với ánh mắt lo lắng của hắn, nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi yên tâm, ta sẽ không xảy ra việc gì đâu! Ngươi tin ta, ta tuyệt đối không để bản thân xảy ra chuyện gì đâu, nếu như tới lúc đó, ta không thể trị được nạn thủy ở Lăng Phong tỉnh vậy thì ta sẽ tự mình trở về.”






Lãnh Như Tuyết lần đầu tiên quan sát kĩ Ưu Vô Song với khoảng cách gần như vậy.
Hắn không thể không thừa nhận, Ưu Vô Song so với Ưu Lạc Nhạn mĩ nhân đệ nhất kinh thành thì không hề thua kém, thậm chí còn đẹp hơn mấy phần.
Nếu như khi ấy, nàng không hề bị ngốc nghếch, vậy thì danh hiệu mĩ nhân đệ nhất kinh thành chắc chắn thuộc về nàng!
Bởi vì năm đó hắn cho rằng Ưu Lạc Nhạn mới là người nữ nhân duy nhất trong vương triều Tây Diệm này xứng với hắn, cho nên khi hắn biết tân nương lên nhằm kiệu hoa, đổi thành một người ngốc nghếch thì hắn mới phẫn nộ.
Đồng thời cũng vì lời nói của Ưu Lạc Nhạn, nên ấn tượng của nàng trong lòng hắn sớm đã định sẵn.
Nếu như còn có người nào khác biết được, vậy thì lần đi Lăng Phong huyện này nhất định không thái bình.
Tuy phụ hoàng đã phái một đại đội tinh binh hộ tống, nhưng nàng trong sáng, giặc trong tối, vẫn sẽ có lúc không phòng bị kịp.
Hơn nữa, đoàn đưa thân của Tử Việt quốc sắp đến đây, phụ hoàng không thể phái nhiều người đi được, cho nên hắn vẫn không yên tâm để nàng một mình đến Lăng Phong huyện.
Ưu Vô Song nào có biết trong lòng Lãnh Như Tuyết nghĩ gì, nàng khó khăn lắm mới có cơ hội rời khỏi thất vương phủ, rời xa Lãnh Như Tuyết, tự khắc không nguyện ý bị Lãnh Như Tuyết kề cạnh khua tay múa chân.
Hơn nữa, trong lòng nàng còn có một bí mật.
Đó chính là, Tiêu Tịch đã từng nói, họ sẽ còn gặp nhau, lần này, nàng bị hoàng đế phái đi Lăng Phong huyện trị thủy, nàng hy vọng có thể gặp lại Tiêu Tịch, và tốt nhất là Tiêu Tịch có thể bồi nàng cùng đi.
Đương nhiên hy vọng này không lớn nhưng mà chỉ cần có chút hy vọng, nàng sẽ không từ bỏ, hễ nghĩ tới vị nam tử đạm nhiên tựa thần tiên, khí chất nho nhã, Ưu Vô Song cảm thấy lòng ngòn ngọt.
Qua mấy ngày tơ tưởng, nàng càng ngày càng xác định nàng đối với Tiêu Tịch là nhất kiến chung tình.
Cho nên, khi nàng nghe thấy Lãnh Như Tuyết nói là theo nàng đi Lăng Phong huyện thì nghĩ cũng không nghĩ, rất thẳng thắn từ chối nói: “không được, ngươi không thể đi!”
Việc thẳng thắn từ chối của nàng khiến lòng Lãnh Như Tuyết vài phần không vui, ngữ khí khẽ trầm xuống, nói: “Bổn vương sao lại không thể đi? Ngươi là vương phi của bổn vương, ngươi đi Lăng Phong huyện trị thủy, bổn vương đi cùng cũng là lẽ thường tình! Ngươi cự tuyệt bổn vương, có phải là có gì giấu bổn vương?”
Ưu Vô Song bị Lãnh Như Tuyết nói trúng tâm sự, bất giác nở nụ cười gượng, trong lòng nói: bổn tiểu thư cự tuyệt ngươi đương nhiên là có lí do, bởi vì bổn tiê