Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.

hắc, đặc biệt thất vương phủ là nơi của vương gia, tự nhiên là nghiêm hơn so với các đại hộ khác.
Và trước đây, bản thân Ưu Vô Song còn không thể tự do ra vào thất vương phủ, càng không cần nói tới Vân Nhi a hoàn này.
Cho nên, lần này có thể bồi Ưu Vô Song đến Lăng Phong huyện mới hưng phấn như vậy.
Ưu Vô Song bản thân sao không như vậy? Dù nàng là nữ tử tự lập của thế kỉ 21, nhưng mà sau khi xuyên không tới đây, một mực bị những quan niệm phong kiến trói buộc, bây giờ khó khăn lắm mới có thể ra ngoài, nhưng lại không phải tự do thật sự mà chỉ là hoàng đế phái nàng đi trị thủy.
Nhưng dù có như vậy, sự hưng phấn trong lòng nàng vẫn không hề giảm, nàng nhìn bên ngoài cảnh sắc không ngừng bay qua, nàng thậm chí còn có cao hứng muốn hát lên một bài, nhưng tiếc là bây giờ thân phận nàng là tuần phủ đại nhân do hoàng đế đích thân ngự phong, không thể tùy tiện như vậy.
Ngồi trong xe ngựa, nhìn cảnh sắc bên ngoài cứ lượn qua, tuy rằng bây giờ xe ngựa mới rời khỏi kinh thành nhưng vẫn trong phạm vi nội kinh, cảnh sắc vẫn không có gì mới lạ nhưng Ưu Vô Song lại cảm thấy nhìn mãi không chán, cảm giác buồn bực bị nhốt trong thất vương phủ hoàn toàn bị quét sạch.
Nhưng mà bây giờ ra khòi kinh thành nàng vẫn chưa thấy hình bóng của Tiêu Tịch, e là lần ra đi này sẽ không găp được y.
Nghĩ tới đây, lòng Ưu Vô Song bất giác có chút thất vọng.
Nàng thích ở cùng Tiêu Tịch, tuy họ chỉ mới gặp có một lần, nhưng khí chất lãnh đạm, không linh của y thu hút nàng, y rất hiểu ý người khác, ở cùng với y, nàng không cần cẩn trọng, y cho nàng một cảm giác an toàn.
Trong đầu Ưu Vô Song bỗng nghĩ tới Lãnh Như Tuyết, tên ngang tàng ấy, nàng đọt nhiên cảm thấy Lãnh Như Tuyết và Tiêu Tịch cứ như hai người hoàn toàn trái ngược nhau, hễ nghĩ tới nụ cười xấu xa và còn tính khí âm thanh bất định của hắn, lòng Ưu Vô Song cứ như bị mèo cào phải, rất ngứa ngấy.
Nghĩ vậy, Ưu Vô Song đột nhiên giật mình, nàng sao lại nhớ đến tên nam nhân đáng ghét kia? Khó khăn lắm mới thoát khỏi ma trảo của hắn, nàng bây giờ lại nhớ tới hắn, đúng là một tên âm hồn bất tán mà!
Vào thời cổ đại không có phương tiện giao thông vận tốc nhanh cho nên phương tiện giao thông đa phần là xe ngựa, từ kinh thành đến Lăng Phong huyện, năm trăm mấy dặm đường, với tốc độ của xe ngựa mà nói, đoạn đường này thập phần buồn tẻ.
Do đó, sự hưng phấn lúc đầu của Ưu Vô Song và Vân Nhi rất nhanh đã thay thế bằng cảm giác mệt mỏi vì bị xe ngựa dằn sốc.
Không biết qua bao lâu, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại, vì lười biếng, đầu Ưu Vô Song bị va mạnh vào ghế, nhất thời thanh tỉnh lại.
Thần trí nàng vẫn còn chưa hoàn toàn từ mơ thanh tỉnh, ngoài xe ngựa đã truyền lại một âm thanh: “đại nhân, bây giờ đã tới phân trạm thứ nhất, nay sắc trời đã tối, người xem có cần dừng lại nghỉ ngơi một đêm, ngày mai mới tiếp tục lên đường không?”
Ưu Vô Song vén tấm rèm xe dày cộm lên, nhìn ra bên ngoài, quả nhiên thái dương đã tây tà, hơn nữa nơi xe ngựa dừng chân hình như là một tiểu trấn, đường phố tuy không náo nhiệt nhưng cũng có một số người đi lại.
Nhưng mà những người ấy nhìn thấy quan binh thì đều tránh xa, không dám đến gần.
Ngươi nói chuyện cùng Ưu Vô Song, chính là hộ vệ mà hoàng thương phái cho Ưu Vô Song, đội tinh binh hộ tống này không phải là quan đội bên ngoài, mà chính là hộ vệ trong cung, và người hộ vệ này chính là đội trưởng đội hộ vệ.
Lúc này hắn ta đang chỉ một tòa kiến trúc không xa phía trước, dùng ánh mắt câu hỏi nhìn Ưu Vô Song.
Ưu Vô Song khẽ gật gật đầu, bước nhanh xuống xe ngựa.
Sáng nay từ khi nàng xuất phát từ kinh thành, suốt chặn đường không hề dừng lại, cho nên, từ sáng tới nay nàng chưa ăn gì, mà đi cả một ngày, mọi người ắt hẳn cũng đã mệt, cho nên tuy việc trị thủy cực kì khẩn trương nhưng cũng không nên quá vội vàng.
Vì thế, Ưu Vô Song nhìn người hộ vệ đó, nói: “phân phó mọi người về trạm nghỉ ngơi, sáng ngày mai tiếp tục lên đường.”
“Vâng! Đại nhân!” người hộ vệ ấy ứng một tiếng, liền quay người rời khỏi.
Ưu Vô Song nhìn người hộ vệ ấy một cái, sau đó bước xuống ngựa, cùng đi đến trạm dừng chân.
Vì thuận tiện ra ngoài, nàng và Vân Nhi lúc rời kinh đã thay nam trang, lúc này họ trong mặt người khác chẳng qua chỉ là hai thiếu niên, cho nên binh lính canh giữ ở trạm cũng không cảm thấy lạ, khi thấy họ đến gần, vội tiến về trước, một nam tử trung niên dẫn đầu hành lễ với Ưu V


XtGem Forum catalog