Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.

ô Song, cung cung kính kính nói: “Tiểu nhân tham kiến tuần phủ đại nhân.”
Ưu Vô Song nhìn người lính ấy một cái, mặt không biểu tình nói: “Người chính là thủ lĩnh của phân trạm?”
Nam tử trung niên ấy nhìn Ưu Vô Song, cười đáp: “Vâng, tiểu nhân tên là Chu Phúc, là tiểu mục đầu của phân trạm tại Thanh trấn.”
Nụ cười lấy lòng trên mặt Chu Phúc khiến Ưu Vô Song khẽ nhíu mày, trong lòng nhất thời không có hảo cảm với người này, bởi vì theo trực giác của nàng, những người như vậy rất giống những tên tham quan mà nàng từng xem trong phim tại thế kỉ 21.
Cho nên nàng không hỏi thêm gì, mà chỉ trực tiếp nói: “Phòng của ta đã an bài xong chưa?”
Chu Phúc cẩn thận bồi cười nói: “Phòng của đại nhân an bào ở lầu hai, đại nhân, mời đi bên này.”
Ưu Vô Song “ừ” một tiếng, trực tiếp đi xuyên qua Chu Phúc, bước lên lầu.
Lên lầu hai, Chu Phúc dẫn họ đến một nhã phòng, Ưu Vô Song khẽ đánh giá một chút, căn phòng này tuy thập phần đơn điệu nhưng lại gọn gàng ngăn nắp, cho nên vẫn được nàng xem như vừa ý, quơ tay ra hiệu cho Chu Phúc lui ra ngoài.
Nhưng Chu Phúc thần sắc khẹ do dự, không những không lui ra mà ngược lại còn tiến về trước một bước, nhỏ tiếng nói với Ưu Vô Song: “Đại nhân, hôm nay trước khi người tới đây, có một vĩ bạch y công tử giao cho tiểu nhân bức thư hàm này, bảo tiểu nhân đích thân giao cho đại nhân!”
Dứt lời, Chu Phúc lấy từ trong người ra một bức thư hàm, đưa cho Ưu Vô Song.
Bạch y công tử? Lòng Ưu Vô Song rung động, vậy là Tiêu Tịch? Không lẽ, y biết được mình muốn đi Lăng Phong huyện trị thủy, đã nhanh một bước đến đó đợi sẵn?
Ưu Vô Song bất động thanh sắc nhận lấy bức thư, khẽ mỉm cười, sai đó nói với Chu Phúc: “Việc này ngươi làm tốt lắm! Được rồi, ngươi lui xuống trước đi!”
Chu Phúc nghe thấy lời của Ưu Vô Song, trên mặt lộ ra tia mừng rỡm sau đó thập phần tri hứng lui ra ngoài.
Khi nãy vào đây, Vân Nhi chỉ mãi lo sắp xếp đồ đạc, không để ý đến việc Chu Phúc giao thư hàm cho Ưu Vô Song, lúc này nàng ta đã thu dọn xong đồ dùng của Ưu Vô Song, nhìn thấy Chu Phúc rời đi, nhịn không được nói với Ưu Vô Song: “Tiểu thư, nô tì không thích người này, người này nhìn có vẻ đê tiện, khiến người khác khó ưa….”
Ưu Vô Song chỉ cười nhạt, ngồi lên ghế, nói: “Chẳng qua chỉ là lính của một phân trạm, người ta không có làm gì người, ngươi ghét gì chứ?”
Kì thực, Ưu Vô Song tuy nói vậy, nhưng nếu như khi nãy Chu Phúc không giao thư hàm cho nàng, thì cảm giác trong lòng nàng đối với Chu Phúc cũng như Vân Nhi.
Chẳng qua nàng nhận định bức thư hàm ấy là Tiêu Tịch giao cho nàng, trong lòng vui mừng, cảm giác đối với Chu Phúc không còn ghét như vậy nữa.
Ưu Vô Song thấy Vân Nhi đã trải xong giường, lòng nàng vội vàng muốn biết trong thư hàm viết gì, cho nên liền nói với Vân Nhi: “Vân Nhi, ngươi đi lấy chút thức ăn đến đây, hôm nsy nghỉ ngơi sớm, ngày mai tiếp tục lên đường. Hôm nay chắc ngươi cũng đã mệt rồi?”
“nô tì không mệt, chỉ cần nô tì có thể hầu hạ bên cạnh tiểu thư, nô tì không cảm thấy mệt.”
Nhưng nói tuy nói vậy, kì thực Vân Nhi lúc này vừa đói vừa mệt, nghe thấy lời của Ưu Vô Song, không chút hoài nghi quay người rời khỏi, và còn đóng cửa phòng lại cho Ưu Vô Song.






Vân Nhi rời khỏi, Ưu Vô Song vội vã lấy thư hàm ra, mở ra xem.
Nhưng nàng lại vô cùng thất vọng, bởi vì đây không phải là thư mà Tiêu Tịch gởi cho nàng mà là của một người xa lạ nàng không hề quen biết.
Nội dung trên bức thư đại diện cho bách tính Lăng Phong huyện viết, trên đó liệt kê một sự việc tri huyện Lăng Phong huyện tham ô tiền cứu nạn. Trong thư nhắc tới tình cảnh của bách tính, nói là vì nạn thủy liên tục, đại bộ phận bách tính những năm gần đây một hạt thóc cũng không có mà thu hoạch, tiền cứu tế của triều đình lại bị tham ô đi một hơn một nửa, bách tính không có cơm ăn áo mặc, không thể giữ ấm, không bị lạnh chết thì bị đói chết, đã có rất nhiều người rời xa quê nhà đi tìm đường mưu sinh.
Triều đình lại vì đắp đê mà bắt trai tráng, bây giờ làm cho lòng bách tính hoang mang, dân chúng khó sống yên.
Ưu Vô Song xem xong bức thư, sự thất vọng trong lòng nhất thời thay thế bằng sự phẫn nộ, nàng là cảnh sát, tuy ở thế kỉ 21 vẫn có một bộ phận nỏ số cảnh sát quên đi chức trách và trách nhiệm của mình, nhưng mà đại bộ phận đều làm việc rất nghiêm chỉnh.
Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song nói với Chung Li: “Ngươi có đích thân xem qua thủ d


XtGem Forum catalog