XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2336 lượt.

ụ?”
Chung li đáp: “thuộc hạ đích thân xem qua, phần thủ dụ ấy đích thị là của tri phủ. Nhưng mà đêm nay đại nhân nghỉ ngơi tại đây, vì sự an toàn của đại nhân, dù họ có được thủ dụ của tri phủ, thuộc hạ cũng không thể để họ vào.”
Ưu Vô Song gật gật đầu, việc này Chung Li xử trí như vậy là đúng, nàng lần này trước khi đến Lăng Phong huyện, hoàng đế đã có nói với nàng Lăng Phong huyện nạn thủy xảy ra liên liên, cho nên những nơi gần Lăng Phong huyện đều không thái bình.
Tuy nàng không cho rằng bọn sơn tặc thổ phỉ dám làm gì quan phủ nhưng nàng không thể không phòng bị, tuy giờ cách Lăng Phong huyện còn xa nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Hơn nữa, những thương nhân này tuy có thủ dụ của tri phủ, nhưng họ làm vậy là không đúng quy tắc, cho nên Ưu Vô Song cũng không thèm quan tâm, chỉ nói với Chung Li: “cho người đuổi họ khỏi phân trạm, đừng làm ai bị thương.”
Chung Li gật đầu, sau đó lui ra ngoài.
Rất nhanh bên ngoài truyền đến một trận ồn ào, nhưng không lâu sau đã biếm mất, nghĩ là chắc đội thương nhân đã bị Chung Li cho người đuổi đi.
Bị việc này làm phiền, Ưu Vô Song vố dĩ đói bụng nay lại không nuốt trôi thức ăn, nàng chỉ ăn qua loa một ít liền phân phó Vân Nhi thu dọn, sau đó một mình nằm ngủ.
Không biết tại sao, trong lòng nàng có dự cảm không lành, nàng đôt nhiên cảm thấy lão hoàng đế hồ ly ấy thống khoái phái nàng đến Lăng Phong huyện này ngoài việc trị thủy thì vẫn còn mục đích khác, chỉ là nàng không biết mục đích thật sự của ông ta là gì thôi!
Trước khi đến đây, nàng cứ nghĩ cách rời khỏi thất vương phủ, rờ xa Lãnh Như Tuyết, nhưng lại chưa từng nghĩ qua, bản thân lần này tuy như ý nguyện tạm thời rời khỏi thất vương phủ, nhưng lại rơi vào một âm mưu sắp đặt sẵn.
Hơn nữa, nàng ngay cả âm mưu gì cũng không biết thì đã bán mình ra đây.
Ưu Vô Song lẳng lặng nhìn mái nhà xanh nhạt, bất chợt nhớ đến tiêu Tịch, nếu như lúc này có một vị nam tử tựa thần tiên bên cạnh nàng vậy thì phải chăng sẽ an tâm hơn?
Nàng lại đột nhiên nhớ tới Lãnh Như Tuyết, nếu như lúc này tên nam nhân đáng ghét ấy ở đây, vậy thì hắn nhất định sẽ không để nàng yên thân? Tên nam nhân đáng ghét ấy, mỗi lần thấy nàng không phải giễu cợt thì là cười nhạo.
Ưu Vô Song đêm đầu tiên rời khỏi kinh thần đã dừng chân tại phân trạm tại một tiểu trấn, ngủ say đi trong sự suy tư.
Sắc trời, từ từ tối đi, gió, hiu hiu thổi.
Một đêm tại phân trạm cứ bình lặng mà trôi qua, Ưu Vô Song và mọi người ngày ngày lên đường, tuy trên đường không ít nơi gặp thổ phỉ làm loạn nhưng vẫn xem như có kinh không nguy mà đến được địa phận của Lăng Phong huyện.
Những việc này bề ngoài xem như thuận lợi nhưng kì thực Ưu Vô Song không hề biết nhân sinh sau này của nàng vì bức thư hàm nhận được tại Lăng Phong huyện mà thay đổi cuộc sống vốn dĩ truân chuyên của nàng.
Vào Lăng phong huyện cảnh sắc xung quanh ngày càng thê lương, cơ hồ như mọi thứ trước mắt chỉ là cánh đồng hoang vu, không có bóng người.
Thậm chí ngay cả cây cối bên đường, đều như không có tinh thần. Còn xung quanh quan đạo (đường đi), nơi nơi đều để lại dấu vết của nước hủy hoại, nghĩ lại, nơi này từng bị nước cuốn trôi, bách tính sống tại đây sớm đã dọn đi hết.
Ưu Vô Song ngồi trên xe, lẳng lặng nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ, cảnh sắc thê lương đầy bi ai khiến nàng không khỏi trầm lòng.
Nàng đột nhiên cảm thấy nàng phạm một sai lầm đó chính là tưởng rằng bản thân là người từ thế kỉ 21 xuyên không tới đây, tưởng rằng với cách trị thủy của thế kỉ 21 thì có thể dễ dàng trị được nạn thủy ở đây.
Nhưng mà bây giờ nhìn thấy tất cả thì nàng mới phát hiện thiên tai ở đây nghiêm trọng hơn nàng nghĩ nhiều.
Giờ đây mới là phạm vi của Lăng Phong huyện vốn chưa đến nơi xảy ra nạn thủy nghiêm trọng, nhưng tình hình đã tệ đến vầy, nếu như đến nơi trung tâm nạn thủy, vậy thì tình hình chắc sẽ tệ hơn gấp mấy lần.
Nghĩ tới đây, trong lòng Ưu Vô Song bất giác hối hận, nàng không nên vội vàng đáp ứng hoàng đế đến đây trị thủy, cho dù muốn tới cũng phải phái người tới do thám trước.
Nhưng nay nàng dù có hối hận thì cũng không còn kịp nữa, nàng không thể đến mà chưa làm được gì đã rút lui?
Nghĩ kĩ lại thì lòng nàng nhẹ nhõm hẳn, bởi vì tuy hoàn cảnh ở Lăng Phong huyện nghiêm trọng hơn nàng tưởng nhưng nếu như nàng có thể trị được nạn thủy ở đây thì nàng có thể thừa cơ hội này đề ra yêu cầu hưu phi trước mặt lão hoàng đế. Và cũng có thể