Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.
cả người đốt lò cũng không để lại.”
Ngược lại Ưu Vô Song không hề để tâm, cảm giác đắng cay trong lòng chỉ khiến nàng không thoải mái, nàng nghe thấy lời Vân Nhi, bất giác cười nhạo nói: “Vân Nhi, chúng ta rất nhanh rời khỏi đây, có hạ nhân hay không cũng không gì quan trọng? Đến lúc đó, chúng ta rời đi cũng không phải chỉ có hai người, sớm chút làm quen cũng tốt!”
Vân Nhi nghe thấy lời của Ưu Vô Song, thở dài một hơi, nàng ta ngập ngừng một lúc, định nói gì thì đột nhiên cửa tẩm phòng ‘pang’ một tiếng, tiếp đó cửa đã bị người đá ra, thân ảnh cao to của Lãnh Như Tuyết xuất hiện trong tẩm phòng.
Nhìn thấy Lãnh Như Tuyết xuất hiện, mặt Ưu Vô Song bình tĩnh cực độ, còn Vân Nhi khi nhìn thấy Lãnh Như Tuyết, thần sắc hoảng loạn, nàng ta hiển nhiên bị sự xuất hiện của Lãnh Như Tuyết dọa phải.
Ưu Vô Song bình tĩnh nhìn Lãnh Như Tuyết, sau đó lãnh đạm nói với Vân Nhi: “Vân Nhi, ngươi ra ngoài trước đi.”
Vân Nhi nghe thấy lời nói của Ưu Vô Song, có chút lo lắng nhìn nàng, do dự một lúc cũng đi ra ngoài, và đóng cửa tẩm phòng lại.
Sau khi Vân Nhi đi ra, Ưu Vô Song vốn không đọng đậy, nàng vẫn điềm tĩnh ngồi trên ghế, nhìn Lãnh Như Tuyết, bởi vì, Lãnh Như Tuyết lúc này xuất hiện tất có lời muốn nói với nàng, cho nên nàng đợi Lãnh Như Tuyết tự mình mở miệng.
Nhưng Ưu Vô Song lại đoán sai, sau khi Vân Nhi đi ra, Lãnh Như Tuyết chỉ lẳng lặng nhìn nàng, mâu đen thâm trầm của hắn dưới ánh nến phát ra một ánh sáng kì dị, sau đó từ từ, từng bước từng bước đến gần Ưu Vô Song.
Nhìn thấy Lãnh Như Tuyết ngày càng gần mình, sự điềm tĩnh của Ưu Vô Song cuối cùng cũng bị phá vỡ, ánh mắt nàng thoáng qua tia hoang mang, nhìn Lãnh Như Tuyết nói: “Ngươi muốn làm gì?”
Tuy nhiên, Lãnh Như Tuyết không trả lời nàng, hắn đi tới trước mặt Ưu Vô Song, lẳng lặng, nhìn Ưu Vô Song từ trên cao xuống, đột nhiên khụy chân, quỳ xuống đất, hai tay ôm chặt lấy Ưu Vô Song, dụi mặt vào lòng Ưu Vô Song.
Ưu Vô Song bị hành động đột ngột này của Lãnh Như Tuyết dọa ngẩn người, cảm nhận được cơn ấm trên người Lãnh Như Tuyết truyền lại, cơ thể Ưu Vô Song phút chốc hóa thạch, qua một lúc, nàng mới hồi thần, định đẩy Lãnh Như Tuyết ra.
Nhưng khi tay nàng vừa chạm vào cơ thể hắn, đã truền tới âm thanh khàn khàn của Lãnh Như Tuyết: “Đừng động đậy……..”
Động tác của Ưu Vô Song khẽ ngừng, nàng do dự một lúc, cuối cùng cũng buông hai tay xuống, nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi vậy là làm gì? Mau buông ta ra!”
Còn Lãnh Như Tuyết vẫn lẳng lặng dịu trong lòng Ưu Vô Song, phảng phất như không nghe thấy lời của Ưu Vô Song, thì thào: “tại sao nàng lại nhất định muốn rời khỏi ta? Tại sao? Nàng là vương phi của ta…..của ta…..nhưng, sao trong lòng nàng không có ta……tại sao…….”
“Ta………” lời của Ưu Vô Song nghẹn trong họng, bởi vì nàng cảm nhận được một chất lỏng ấm ấm đang thấm qua áo nàng, từ từ len vào cơ thể nàng.
Cơ thể Ưu Vô Song lại một lần nữa hóa thạch, nàng còn chưa kịp nghĩ kĩ thứ ướt át dính trên áo mình là gì thì Lãnh Như Tuyết đột nhiên ngẩn đầu lên. Chỉ thấy hắn lúc này tựa như mất đi linh hồn, lẳng lặng nhìn Ưu Vô Song, không động đậy, phảng phất như đợi câu trả lời của nàng.
Còn Ưu Vô Song bị biểu tình của Lãnh Như Tuyết dọa giật mình, dưới ánh nến nàng nhìn thấy ánh mắt ưu thâm của Lãnh Như Tuyết tràn ngập sự đau khổ và phản kháng, thậm chí khóe mắt hắn còn tàn lưu một giọt lệ châu, dưới ánh nến phát ra ánh sáng chói mắt.
Trước màn này, Ưu Vô Song cảm thấy lòng mình như bị gì đó nghẹn phải, lòng nàng rất khó chịu, nàng không thích nhìn thấy Lãnh Như Tuyết như vậy, nàng không quen.
Nàng từ trước tới nay không hề nghĩ qua, một nam nhân luôn cao cao tại thượng, bất khả một thế lại có ngày quỳ gối trong lòng mình khóc, đây là Lãnh Như Tuyết sao? Là người nam nhân tự cao tự đại, bất khả một thế sao?
Nàng không dám tin, nàng thật sự không dám tin, nhưng mà tất cả những gì trước mắt lại là sự thật, nàng thậm chí còn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể từ trên người hắn truyền lại.
Nhưng tiếng kêu của nàng còn chưa dứt, đã bị người khác đè xuống, tiếp đó là một đôi môi đầy mùi rượu đã áp vào môi nàng. Và đôi tay cường tráng đã lướt lên hỗn viên trước ngực nàng.
Chỉ nghe thấy ‘xoẹt’ một tiếng, chiếc áo váy mỏng trước ngực nàng nhất thời rách vụn, lộ ra một mảng da trắng tuyết và chiếc áo yếm màu hồng. Làn da lộ dướ