Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342372
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2372 lượt.
ng rồi mới cùng trẫm nói về chuyện của bản đồ.”
Ưu Vô Song nào có dám để hoàng đế đợi nào ăn xong, cho nên nàng vội vàng lau mép miệng, đứng dậy nói: “Hoàng thượng, dân nữ bây giờ không ăn nữa, hãy xem bản đồ trước.”
Hoàng đế cũng không miễn cưỡng nàng, chỉ nhìn nàng gật nhẹ đầu, sau đó từ từ mở tấm tàng bảo đồ ra.
Nhìn tấm tàng bảo đồ, biểu tình Ưu Vô Song dần dần trở nên nghiêm túc, bởi vì nàng biết việc này đối với hoàng đế mà nói rất quan trọng, nếu như nàng làm không tốt thì kết cục của nàng có lẽ là đầu sẽ dọn nhà.
Nhìn chữ số nhỏ và dày đặc trên bản đồ, nàng đột nhiên phát hiện, những chữ số nơi chôn kho báu trên bản đồ có thể giải ra được hai chữ Quân sơn, việc này khiến nàng sửng sốt, Quân sơn, đó không phải là ngọn núi mà Tiêu Tịch nói với nàng?
Không lẽ, địa điểm giấu kho báu chính là ở Quân sơn?
Ưu Vô Song có chút không tin, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy? Nàng cúi đầu, chăm chú nhìn manh mối trên tấm tàng bảo đồ, lại kinh ngạc phát hiện, nơi tàng bảo có lẽ thật sự là gần Quân sơn, ở đó cách kinh thành khoảng chừng hai trăm dặm hơn!
Có lẽ phát hiện thần sắc của Ưu Vô Song không tốt, ánh mắt hoàng đế thoáng qua mang quang không dễ phát hiện, đột nhiên hỏi: “Vô Song, ngươi nhìn ra gì rồi à?”
Ưu Vô Song trầm tư một lúc, sau đó thần sắc nghiêm trọng nhìn hoàng đế: “Hoàng thượng, manh mối bảo tàng đại khái Ưu Vô Song đã nhìn ra một số đầu mối, nhưng mà……”
Nói tới đây, Ưu Vô Song cố ý lộ ra sắc mặt khó coi, sau đó nhìn hoàng đế không nói tiếp.
Bởi vì, nàng biết hoàng đế nhất định sẽ tra hỏi nàng.
Quả nhiên, hoàng đế thấy Ưu Vô Song không nói tiếp, bất giác nhíu mày, nói: “Nhưng mà gì? Vô Song, ngươi có lời gì cứ nói đừng ngại.”
Nhãn châu của Ưu Vô Song đảo một vòng, nói: “Hoàng thượng, tìm thấy bảo tàng thật sự không khó, chỉ là, chỉ dựa vào mình Vô Song thì khó mà làm được, cần có một người khác giúp Vô Song, hơn nữa, người đó cũng chính là người mở ra điểm mấu chốt của bảo tàng, không có người đó thì dù có tìm được kho báu, cũng không thể lấy ra!”
Hoàng đế nghe thấy lời của Ưu Vô Song, trước tiên là sửng sốt, sau đó rất nhanh hỏi: “Ồ? Người đó là ai? Trẫm cho người tìm người đó đến là được!”
Cá cuối cùng cũng cắn câu, khóe môi Ưu Vô Song lộ ra nụ cười khó phát giác, nhưng mà nàng rất nhanh lộ ra vẻ mặt mặc nhiên, sau đó ngữ khí cực kì lạc mac nói: “Hoàng thương, kì thực, người đó ở trong cung, muốn tìm người đó không khó, chỉ là……..”
“Chỉ là gì? Nếu như trong cung thì không phải càng dễ dàng tìm sao?” lần này, hoàng đế không đợi Ưu Vô Song nói hết, đã không còn nhẫn nại ngắt lời của nàng.
Ưu Vô Song bất động thanh sắc nhìn hoàng đế, trong lòng cười thầm, nàng biết hoàng đế đã tin lời nàng, nhưng mà nàng vẫn vờ làm ra vẻ mặt khó khăn, nhìn hoàng đế nói: “Hoàng thượng, không phải là Vô Song không muốn nói, mà là Vô Song kì thực không muốn gặp người đó…….”
Nói tới đây, Ưu Vô Song không còn nói tiếp nữa mà lộ ra vẻ mặt khó coi.
Hoàng đế thấy bộ dạng úp úp mở mở của Ưu Vô Song, có chút không vui nói: “Vô Song, ngươi nên biết, bảo tàng đối với Tây Diệm mà nói quan trọng biết dường nào, phàm là việc nên lấy quốc gia làm trọng, sao có thể để ân oán cá nhân mà làm chậm trễ quốc gia đại sự?”
Biểu tình của Ưu Vô Song càng bi thương, nàng lẳng lặng nhìn hoàng đế, sau đó cúi đầu, không nói gì.
Hoàng đế khẽ nhíu mày, ông ta thấy vẻ mặt Ưu Vô Song vẫn hoàn toàn không nguyện ý, trong lòng càng không vui, ông ta khiên nhẫn hỏi: “Vô Song, bây giờ không phải lúc ngang bướng, người đó là ai, nếu như người đó có lỗi với người, trẫm sẽ làm chủ cho người!”
Trong lòng Ưu Vô Song đã cười ra hoa, nàng chính là đợi câu nói này của hoàng đế!
Nhưng mà, tuy rằng mục đích đã thành, màn kịch này vẫn phải tiếp tục, cho nên, Ưu Vô Song vẫn giữ vẻ mặt thương tâm ấy nhìn hoàng đế, nói: “Hoàng thương, kì thực người đó chính là…..là…..thất vương gia……việc của thất vương gia và Vô Song….. người biết đấy…… người bảo Vô Song bây giờ nên làm sao đối mặt với thất vương gia…….”
Dứt lời, Ưu Vô Song hai tay che mặt, cúi gầm đầu, cơ thể không ngừng run lên, trạng thái nhìn như thương tâm cực độ, nhưng trên thực tế là nàng đang cười lén.
Việc của nàng và Lãnh Như Tuyết, hoàng đế làm sao không biết? Ông ta không những biết, hơn nữa, ông ta còn địch thân hạ chỉ cho Lãnh Như Tuyết từ Ưu Vô Song! Cho nên, việc này ông ta ro