Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2416 lượt.
quay đầu đi nơi khác, qua một lúc lâu, mới trầm giọng nói: “Vô Song, việc ấy đã qua rồi, nàng hà tất nhắc lại? Nàng và Như Tuyết cũng sắp thành thân, đừng suy nghĩ nhiều nữa!”
“Thành thân?” biểu tình Ưu Vô Song vô cùng thê lương, nàng nhìn Lãnh Như Phong, lẩm bẩm: “sẽ không đâu, ngươi biết không? Liên Đường đã trở về bên cạnh hắn, Liên Đường đó, người nữ nhân hắn yêu, bây giờ đang ở thất vương phủ!”
Lãnh Như Phong nghe thấy lời Ưu Vô Song nói, vội quay đầu lại, hai mắt nhìn chằm chằm Ưu Vô Song, thất thanh nói: “Nàng nói gì? Sao có thể?”
Ưu Vô Song trầm mặc, nàng cũng không biết, không biết tại sao. Nàng chỉ biết, tim nàng đang rất đau rất đau.
Có lẽ nhận ra được sự qua khích của mình, Lãnh Như Phong hít một hơi sâu, ngữ khí của bình tĩnh lại, hỏi: “Vô Song, đây là thật sao? Việc này xảy ra khi nào?”
Ưu Vô Song khẽ gật đầu, sâu thẳm trong thâm tâm tràn ngập đau đớn, khiến nàng không có cách nào trả lời Lãnh Như Phong.
Qua rất lâu, nàng mới miễn cưỡng nở nụ cười cực kì khó coi, nhìn Lãnh Như Phong, ngữ khí vô cùng khó khăn: “Lãnh Như Phong, ngươi biết tất cả, ngươi hãy nói cho ta biết, có được không? Ta không muốn, giống như một con ngốc, cái gì cũng không biết, ngu ngơ bị hắn đùa giỡn, ta muốn biết tất cả, nói cho ta biết đi, Lãnh Như Phong!”
Nói rồi, Ưu Vô Song không còn khống chế được sự chua xót trong lòng mình, giọt lệ óng ánh, từ từ chảy dài trên đôi má hao gầy trắng bệch của nàng.
Nhìn lệ không ngừng lăn dài trên hai má hao gầy trắng bệch của Ưu Vô Song, ánh mắt Lãnh Như Phong thoáng qua tia đau lòng và không nhẫn tâm, hắn rất muốn ôm thật chặt người nhân nhi mỏng manh này vào lòng, nhưng hắn không thể, bởi vì, nàng thuộc về Lãnh Như Tuyết, nàng chỉ có thể làm đệ muội của hắn.
Hắn vô thức siết chặt hai tay, cố gắng đè nén xúc động muốn ôm lấy nàng trong lòng mình, hít một hơi thật sâu, mới nói: “Vô Song, ta không biết đây là việc gì, nhưng nếu như nàng muốn biết việc trước kia của Như Tuyết và Liên Đường, ta có thể nói với nàng!”
Nói tới đây, hắn khẽ ngập ngừng, rồi lại nói: “Liên Đường từng là người bằng hữu chơi từ nhỏ của ta và Như Tuyết, phụ thân của ả ta là danh tướng của Tây Diệm, sau này, trong một trận chiến, đã chết trong tay giặc, phụ hoàng niệm tình phụ thân của ả ta có công với Tây Diệm, cho nên, thu giữ ả ta ở lại trong cung, để ả ta trở thành bằng hữu của ta và Như Tuyết.
Năm đó, Liên Đường đã mười tuổi, ả ta lớn hơn Như Tuyết năm tuổi, cùng bằng tuổi với đại hoàng huynh, còn Như Tuyết, khi đó tuổi nhỏ, đều là do ả ta chăm lo, đối với ả ta, Như Tuyết đích thực có phần tình cảm khiến người khác khó lí giải…..”
Nói tới đây, Lãnh Như Phong nhìn Ưu Vô Song sắc mặt ngày càng trắng bệch, hắn ta cơ hồ không nhẫn tâm tiếp tục nói với nàng sự việc, bởi vì hắn ta thực sự không biết nên nói với Ưu Vô Song thế nào, về tình cảm day dưa không dứt của Lãnh Như Tuyết và Liên Đường.
Và chính trong lúc Lãnh Như Phong do dự không quyết, Ưu Vô Song đột nhiên miễn cưỡng nhìn hắn ta, cắn chặt môi nói: “Nói tiếp đi.”
Ngữ khí của nàng mang đầy kiên quyết và không cho phép cự tuyệt.
Nhìn bộ dạng quật cường của Ưu Vô Song, Lãnh Như Phong vô nại thở dài, nói: “năm đó, Như Tuyết mười lăm tuổi, việc của đệ ấy và Liên Đường bị người thái giám bên cạnh phụ hoàng bắt gặp, và bẩm báo với phụ hoàng, phụ hoàng sau khi biết được quan hệ của Liên Đường và Lãnh Như Tuyết, nổi trận lôi đình, người bất chấp Như Tuyết cầu xin, hạ một đạo thánh chỉ, đem gả Liên Đường cho con trai của Lễ bộ thượng thư làm thê tử. Sau khi Liên Đường xuất giá, Như Tuyết như thay đổi thành một con người hoàn toàn khác, trước kia đệ ấy căn bản không quan tâm chính sự, thì đột nhiên quan tâm, thậm chí, không tiếc đối đầu với đại hoàng huynh.”
Nói tới đây, Lãnh Như Phong ngập ngừng, và lại tiếp tục: “Vốn dĩ, ta cho rằng đệ ấy cả đời này cũng không thể quên Liên Đường, bởi vì, lúc Liên Đường thành thân, đệ ấy đã đau khổ biết bao, thậm chí uống say bí tỉ, không ngừng gọi tên Liên Đường. Nhưng sau hôm ấy, đệ ấy không còn nhắc đến Liên Đường, thậm chí dường như quên sạch tất cả về ả ta, không lâu sau, đệ ấy quen biết muội muội nàng là Ưu Lạc Nhạn, ta cho rằng đệ ấy đã quên đi Liên Đường, cho nên mới đề thân với phụ thân nàng, nhưng không ngờ, nàng và Ưu Lạc Nhạn lên nhầm kiệu hoa.”
Những gì lúc sau Lãnh Như Phong nói, Ưu Vô Song đã không còn nghe thấy nữa.
Bên tai nàng chỉ còn văng vẳng câu n