Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2419 lượt.
ói của Lãnh Như Phong: Ta cho rằng đệ ấy cả đời này không thể quên Liên Đường, bởi vì, lúc Liên Đường thành thân, đệ ấy đã đau khổ biết bao, thậm chí uống say bí tỉ, không ngừng gọi tên Liên Đường.
Tim nàng thắt chặt lại, nàng phảng phất như nhìn thấy, một thiếu niên xúc động, một mình trốn trong góc tối, liếm vết thương lòng của mình.
Lòng nàng đang đau, không biết là vì hắn, hay là vì bản thân nàng.
Thì ra, nàng mới là người thứ ba, người nữ nhân tên Liên Đường kia, mới là người tình thanh mai trúc mã của hắn, mới là người nữ nhân hắn yêu thật sự.
Còn nàng, cái gì cũng không phải, chỉ là một vật thay thế.
Sự ôn nhu, sủng ái của hắn đối với nàng, chỉ là vì an ủi sự cô đơn vì mất đi người hắn yêu thương nhất, và nay, người hắn yêu đã trở về bên cạnh hắn, hắn không còn cần nàng nữa!
Tim, đau như bị xé toạt ra, Ưu Vô Song đau khổ nhắm nghiền hai mắt, mặc cho nước mắt từ từ chảy xuống.
Đây, chính là chân tướng, chân tướng thật là tàn nhẫn, tàn nhẫn đến mức không chút lưu tình đem tia hy vọng cuối cùng trong lòng nàng đi mất.
Chỉ còn lưu lại cho nàng một trái tim rỉ máu đầy thương tích.
Nhìn dung nhan xanh xao mà đầy bi thương của Ưu Vô Song, Lãnh Như Phong cuối cùng cũng không nhịn được ôm nàng vào lòng, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng ngồi xuống ghế: “Vô Song, nàng không cần nghĩ nhiều, có lẽ, là Liên Đường gặp phải vấn đề khó khăn gì, Như Tuyết mới giúp ả ta, có lẽ, đó chỉ là hiểu lầm! Nàng phải tin Như Tuyết, dù sao đi nữa, hai người cũng sắp thành thân rồi, không phải sao?”
Cơ thể Ưu Vô Song khẽ run lên, nước mắt cay đắng của nàng chảy trong lặng lẽ.
Nàng nên tin hắn sao? Đó chỉ là hiểu lầm sao?
Không, đó không phải là hiểu lầm, nàng chính mắt nhìn thấy hắn ôm ả ta vào lòng, sau đó còn nắm tay ả ta đi vào vương phủ, bỏ lại nàng sau lưng.
Lãnh Như Phong không biết những gì Ưu Vô Song nhìn thấy, hắn chỉ thấy Ưu Vô Song bi thương khôn cùng, liền dịu dàng an ủi: “Vô Song, có lẽ đó thật sự là hiểu lầm, Liên Đường đã gả người khác, ả ta đã là người có phu quân, làm sao có thể có gì đó với Như Tuyết? Càng hơn nữa, phụ hoàng đã hạ chỉ cho người chuẩn bị hôn sự của nàng với Như Tuyết, không lâu sau, nàng và Như Tuyết sẽ thành thân, Liên Đường đã gả rồi, sẽ không gây trở ngại cho nàng và Như Tuyết đâu!”
Ưu Vô Song lau đi nước mắt, nhẹ nhàng đẩy Lãnh Như Phong ra, khẽ lắc đầu, sắc mặt nàng xanh xao đến dọa người, nhưng thần sắc vẫn lộ ra tia kiên quyết.
Nàng nhìn Lãnh Như Phong, từng câu từng chữ nói: “Nếu như người hắn yêu không phải ta, ta thà rằng không thành thân với hắn! Lãnh Như Phong, đưa ta đi gặp hoàng thương.”
Lãnh Như Phong bị quyết định kiên quyết trên mặt Ưu Vô Song làm cho sững sờ.
Qua một lúc sau, mới từ từ gật đầu, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay Ưu Vô Song, cùng nàng đi ra ngoài.
Ngự thư phòng.
Không khí tĩnh lặng.
Ưu Vô Song cúi đầu, không dám nhìn hoàng đế đang ngồi sau long án, mặt đầy phẫn nộ.
Còn Lãnh Như Phong đứng cạnh nàng, hai mày khóa chặt, lo lắng nhìn nàng.
Ưu Vô Song trong lòng lúc này thấp thỏm không yên, nàng biết mình quá xúc động, nàng làm sao có thể quên, đây là hoàng đế, là nhất quốc chi quân cao cao tại thượng chứ? Tục ngữ nói, kim khẩu nan khai, hoàng đế đích thân hạ chỉ ban hôn, nay lại muốn ông ta thu hồi lại thánh chỉ, việc như vậy đâu phải là dễ?
Nhưng mà, tuy là như vậy, nhưng Ưu Vô Song vẫn không hề hối hận, bởi vì, Lãnh Như Tuyết không yêu nàng, nàng không thể thành thân cùng hắn.
Hoàng đế sắc mặt âm trầm nhìn Ưu Vô Song, qua một lúc sau, mới trầm giọng nói: “Hôn nhân đại sự há phải trò đùa? Trẫm đã hạ chỉ chiếu cáo thiên hạ, hôn sự của ngươi và Tuyết Nhi, nay làm sao có thể nói lời nuốt lời?”
Nghe thấy lời nói của hoàng đế, lòng Ưu Vô Song khẽ đau nhói, những điều này, nàng sao lại không biết chứ? Hôn nhân đích thực không phải trò đùa, nhưng hôn nhân không có tình yêu, nàng thà không cần!
Ưu Vô Song cắn răng, quyết định tiếp tục quyết định của mình, ngẩn đầu, nhìn hoàng đế, nói: “Hoàng thương, là Vô Song ngang bướng, phụ ý tốt của người, nhưng, Vô Song thành khẩn xin hoàng thượng thu hồi thánh chỉ, Vô Song không thể cùng hắn…..thất vương gia thành thân…..!”
‘Rầm’ một tiếng, hoàng đế vỗ mạnh long án, hai mắt phẫn nộ nhìn Ưu Vô Song, quát: “Khốn kiếp! Đây là lúc người ngang bướng sao? Tuyết Nhi khi ấy xin trẫm ban hôn, luôn miệng nói hai người tương ái, mong trẫm một lẫn nữa thành toàn nhân duyên