XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.

́c mặt bổn vương? Trong mắt ngươi còn có bổn vương không hả?”
Trong lòng Vân Nhi thầm kêu ủy khuất thay cho Ưu Vô Song, thấy Lãnh Như Tuyết vẫn cứ vu oan cho Ưu Vô Song, nào có quan tâm thân phận Lãnh Như Tuyết, vẫn lớn tiếng nói: “Nô tì không xảo biện, việc đó căn bản không liên quan đến tiểu thư nhà nô tì………..”
Ưu Vô Song hai tay siết chặt với nahum nàng đột nhiên quát Vân Nhi: “Vân Nhi, đừng nói nữa!”
Dứt lời, Ưu Vô Song hít một hơi thật sâu, có đè nén cơn đau đớn trong lòng, từng bước từng bước đi đến bên cạnh Lãnh Như Tuyết, hai mắt nhìn chằm chằm tuấn nhan của Lãnh Như Tuyết, từng câu từng chữ nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi không tin ta?”
Lãnh Như Tuyết nhìn mâu đen thuần khiết không chút vấy bẩn của Ưu Vô Song, lòng thầm giật thót, hắn rất muốn trả lời là hắn tin nàng, nhưng hắn tận mắt nhìn thấy nàng đẩy Liên Đường ngã xuống, việc này làm sao khiến hắn tin nàng được?
Nhìn sự hoài nghi trong mắt Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song cuối cùng bật cười thê lương, hắn vẫn là không tin nàng, hắn chỉ tin người nữ nhân trong lòng hắn sao?
Trái tim vốn dĩ đã đầy thương tích, nay một lần nữa vì sự không tin tưởng của hắn mà lần nữa bị xé toạt ra, lộ ra vết thương đầy máu, cơn đau tận tâm phế đó đang nhắc nhỏ Ưu Vô Song, hắn lại một lần nữa giẫm đạp lên trái tim mà nàng yêu hắn.
Hắn, ánh mắt đầy nghi ngờ kia, đã thật sự đâm sâu vào tim nàng, khóe môi nàng, cong lên nụ cười thê lương, đôi mâu sáng vẫn nhìn Lãnh Như Tuyết, lẳng lặng đợi câu trả lời của hắn, có lẽ, nàng không cần đợi nữa, bởi vì, sự trầm mặc của hắn, đã cho nàng đáp án.
Nhìn tuấn nhan của Lãnh Như Tuyết, và còn ánh mắt không tín nhiệm của hắn, Ưu Vô Song chỉ cảm thấy bản thân đang rơi xuống vực sâu không đáy. Cơ thể lạnh đến mức không còn chút hơi ấm.
Nàng mệt rồi, nàng thật sự mệt rồi, nàng từ trước tới nay chưa từng cảm thấy mệt như vậy, cơn mệt mỏi, đang bao trùm lấy nàng, nàng bây giờ đã không còn tâm tư tiếp tục trò chơi này nữa, nàng bây giờ, chỉ muốn lẳng lặng rời khỏi nơi này.
Nhưng mà, nàng không cam tâm, không cam tâm bản thân thua dưới thủ đoạn bỉ ổi này của Liên Đường. Nàng tuy không còn cảm giác trước thái độ của Lãnh Như Tuyết, nhưng nàng càng phẫn nộ trước thủ đoạn bỉ ổi của Liên Đường!
Hơn nữa, đối với việc Liên Đường đột nhiên xuất hiện, lòng nàng luôn ngờ vực, nàng nghi ngờ ả có động cơ bất chính! Những ngày trước, nàng thường một mình ra khỏi cửa, chính là đi tìm Lãnh Như Phong, nàng muốn Lãnh Như Phong điều tra việc của Liên Đường cho nàng.
Hôm nay Liên Đường không đến đây, nàng căn bản có thể ra khỏi cửa, như vậy, những này sẽ không xảy ra, nhưng hôm nay lại chính là ngày nàng và Lãnh Như Phong hẹn gặp nhau, có lẽ, Lãnh Như Phong đã điều tra được gì, nhưng nàng không ngờ rằng, trước khi ra cửa, lại trúng phải âm mưu quỷ kế của Liên Đường, ả cư nhiên dùng thủ đoạn bỉ ổi này hãm hại nàng!
Nghĩ tới thái độ khi nãy của Lãnh Như Tuyết, lại nghĩ tới khi ở phủ thái tử, Ưu Lạc Nhạn giở thủ đoạn với nàng, kì thực đều giống ít nhiều với việc của Liên Đường, thậm chí, thái độ của người nam nhân này cũng giống hoàn toàn, khi ấy, Lãnh Như Phong tin nàng, thậm chí ngay cả Lãnh Như Băng cũng tin nàng, duy chỉ có hắn không tin nàng không tổn hại Ưu Lạc Nhạn.
Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song đau khổ nhắm nghiền hai mắt, nếu như nhìn kĩ, cơ hồ đều có thể nhìn thấy cơ thể nhỏ bé của nàng đang run lên, hai tay nàng cảng siết chặt với nhau, cố gắng đè nén vị chua đắng cùng với nước mắt đang sắp trào ra khỏi khóe mắt!
Nàng sẽ không rơi lệ, sẽ không vì một người nam nhân không tin tưởng nàng mà rơi lệ, hắn không tin tưởng nàng như vậy, nàng sao có thể yêu hắn chứ?
Nếu như nói, ngay từ lúc đầu, nàng sẽ vì hắn mà thương tâm, vì sự xuất hiện của Liên Đường mà đau khổ, vì mối tình của nàng và hắn mà nuối tiếc, vậy thìm bây giờ nàng đối với hắn đã hoàn toàn từ bỏ, hắn một lần rồi lại một lần không tin tưởng nàng, đã đủ nói rõ trong lòng hắn căn bản không có nàng, nếu đã như vậy, nàng hà tất phải cố chấp?
Nàng nên buông tay rồi, bởi vì, trái tim sớm đã đầy thương tích của nàng đã không còn chịu đựng được bất kì tổn hại nào của hắn nữa!
Còn hắn, giờ khắc này, đã mất đi tư cách có được nàng!
Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song nhướng lên nụ cười tuyệt mĩ, nhưng mà, ánh mắt nàng lại không hề có chút ý cười nào, nàng lạnh lùng nhìn Lãnh Như Tuyết, phảng phất như muốn nhìn thấu nội tâm h