Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342429
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.
ắn, châu môi khẽ mở, nói ra lời giễu cợt mang tia không hài: “Lãnh Như Tuyết, ngươi sẽ hối hận.”
Dứt lời, Ưu Vô Song không đợi Lãnh Như Tuyết nói gì, đã chuyển ánh mắt sang cơ thể Liên Đường đang được Lãnh Như Tuyết ôm trong lòng, lạnh lùng nói: “Ngươi thắng rồi, bởi vì, ta không có thủ đoạn bỉ ổi như ngươi! Nhưng mà, ta quên nói cho ngươi biết, thủ đoạn của ngươi không hề cao minh, bởi vì, ngươi không đủ thông minh, nếu như ngươi đủ thông minh thì sẽ không chọn nơi này mà diễn một màn kịch như thế! Ngươi đừng quên, đây là Vô Trần điện, là nơi của ta!”
Liên Đường dùng ánh mắt sợ hãi nhìn cả người phát ra hàn khí của Ưu Vô Song, ánh mắt ả thoáng qua tia hoảng loạn không dễ phát hiện, nhưng mà rất nhanh đã cúi đầu, e sợ nói: “Liên Đường không biết Ưu cô nương đang nói gì……Liên Đường không hề có ý trách Ưu cô nương………”
Nói tới đây, Liên Đường lại dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Ưu Vô Song, co người lại vào vòng tay của Lãnh Như Tuyết, run rẩy nói với Lãnh Như Tuyết: “Tuyết Nhi, ngươi hãy tin Ưu cô nương, là Liên Đường tự ngã, không liên quan đến Ưu cô nương……”
Hành động của Liên Đường, trong mắt của Ưu Vô Song chỉ là diễn kịch, nhưng trong mắt của Lãnh Như Tuyết, lại là vì ả sợ Ưu Vô Song, cho nên mới buộc miệng nói như vậy.
Và lòng hắn đã hoàn toàn tin tưởng những gì mình nhìn thấy, nay nghe thấy những lời nói của Ưu Vô Song, càng cho rằng Ưu Vô Song đang dọa Liên Đường, nhất thời bất giác lớn tiếng quát Ưu Vô Song: “Đây chính là thái độ của ngươi đối với Liên Đường sao? Ưu Vô Song, bổn vương muốn ngươi mau xon lỗi Liên Đường!”
Xin lỗi? Hắn cái gì cũng không biết, nhưng lại khư khư tin tưởng người nữ nhân kia, muốn nàng xin lỗi người nữ nhân kia?
Lòng Ưu Vô Song phảng phất như bị người khác dùng dân đâm mạnh vào, đau không thở nổi.
Nàng cắn chặt môi, có đè nén cơn đau đớn trong thâm tâm, nàng tự nói với mình rằng, nhất định phải bình tĩnh, không thể để người nữ nhân kia toại nguyện!
Nay Lãnh Như Tuyết đã không còn đáng để nàng yêu nữa, nàng hà tất vì một người không tin tưởng nàng mà đau lòng?
Ưu Vô Song hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng đè nén cơn đau xuyên tim trong lòng, đau khổ nhìn Lãnh Như Tuyết, dùng âm thanh khẽ run rẩy nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi thật sự cho rằng, vết thương trên người ả là do ta gây ra? Sao ngươi không hỏi thử, sao ả lại ở Vô Trần điện? Sao người không hỏi, ả đến đây để làm gì? Ngươi cứ như vậy, dựa vào lời nói từ một phía của ả, đã cho rằng ta sai, muốn ta xin lỗi người nữ nhân này, trong lòng ngươi có từng tin tưởng ta? Lãnh Như Tuyết, ngươi có từng tin tưởng qua ta không?”
Lãnh Như Tuyết nhìn bộ dạng đau khổ thê lương của Ưu Vô Song, lòng bất giác co thắt lại, hắn nên tin nàng sao?
Nhưng, hắn tận mắt nhìn thấy nàng đẩy ngã Liên Đường, không lẽ hắn nhìn nhầm?
Không, hắn rất rõ, hắn không nhìn nhầm. Lúc hắn đến Vô Trần điện, đúng lúc nhìn thấy nàng đẩy Liên Đường ngã xuống đất.
Nhưng mà, những lời này của Ưu Vô Song, lại khơi dậy sự hoài nghi trong lòng hắn, từ sau khi Liên Đường vào phủ, một mực bệnh nằm trên giường, ngay cả tẩm phòng Liên Đường cũng không bước ra, sao đột nhiên hôm nay ả lại đến Vô Trần điện.
Không lẽ, sự việc thật như Ưu Vô Song đã nói, là có vấn đề khác?
Nghĩ tới đây, Lãnh Như Tuyết bất giác nhìu mày, nhìn Liên Đường đang co rút trong lòng hắn, hỏi: “Liên Đường, sao nàng lại đến Vô Trần điện?”
Liên Đường e dè nhìn Ưu Vô Song, sau đó nhỏ tiếng nói: “Liên Đường xin lỗi, Liên Đường biết Ưu cô nương là vương phi của Tuyết Nhi, sợ Ưu cô nương vì Liên Đường ở lại trong phủ mà hiểu lầm Tuyết Nhi, cho nên Liên Đường mới đến xin Ưu cô nương hiểu cho……..”
Nói rồi, Liên Đường đột nhiên thần sắc hoang mang níu chặt tay áo Lãnh Như Tuyết, ngữ khí run sợ nói: “Tuyết Nhi, Liên Đường thật sự không cố ý chọc cho Ưu cô nương tức giận…….. Liên Đường chỉ vì muốn ở lại chỗ Tuyết Nhi……….nhưng, lại sợ Ưu cô nương hiểu lầm……..”
Đối với Liên Đường, nàng căn bản không để trong mắt, dù cho ả có dùng thủ đoạn bỉ ổi nào hãm hại nàng, nàng cũng không vì vậy mà phẫn nộ, mà điều khiến nàng tức giận thật sự chính là Lãnh Như Tuyết!
Trước kia hắn luôn miệng nói yêu nàng, nhưng ngay cả tín nhiệm căn bản hắn cũng không cho nàng, đây mới là điều khiến nàng tức giận và thất vọng!
Không ai ói gì, Lãnh Như Tuyết đã bị sự phẫn nộ trong mắt Ưu Vô Song làm cho sửng sờ, hắn muốn nói gì, nhưng lại không nó