Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2721 lượt.

yêu, rồi quên đi!
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Ưu Vô Song bất động thanh sắc giấu mảnh vải đi, sau đó quay người nhìn ra ngoài cửa.
Chỉ thấy một lão ma ma dẫn theo hai cung nữ bước vào, lão ma ma ấy thái độ ngạo mạn liếc nhìn Ưu Vô Song, mặt không cảm xúc nói: “là thất vương phi phải không? Hoàng hậu nương nương gọi người đến Đông cung hỏi chuyện!”
Ưu Vô Song nhìn ba người thần sắc bất thiện trước mắt, lòng trầm xuống, thứ nên đến cuối cùng cũng đến, hoàng hậu kia, sau khi Lãnh Như Băng đến gặp nàng, cuối cùng cũng không nhịn được, đây có phải có nghĩa là ngày tháng trong cung của nàng bắt đầu trở nên nguy hiểm?
Thấy Ưu Vô Song không nói gì, ánh mắt lão ma ma thoáng qua tia không vui, không kiên nhẫn lại nói: “Thất vương phi, hoàng hậu nương nương đợi người đến hỏi chuyện đấy, người đừng lề mề nữa! Mau theo lão nô đi thôi!”
Nói rồi, không kiên nhẫn quay người đi.
Ưu Vô Song hít một hơi sâu, để tâm trạng thấp thỏm không yên của mình bình tĩnh lại, sau đó mới dang bước chân nặng nề, theo sau lưng lão ma ma đó đi ra ngoài!
Kì thực, đối với hoàng cung này, Ưu Vô Song không hề xa lạ, bởi vì, năm năm trước, nàng đã từng vào cung sống qua.
Nhưng mà, đối với hoàng hậu trong lời đồn kia, nàng chưa từng gặp qua, Đông cung mà hoàng hậu ấy ở, nàng cũng chưa đến qua.
Người trong cung đều biết rõ đạo lí giữ mình, nhìn Ưu Vô Song theo sau lưng lão ma ma đi ra ngoài, không hề có ai đến hỏi chuyện.
Có thể thấy, địa vị trong cung của lão ma ma này cũng không tầm thường, thậm chí, bà ta có thể là hồng nhân bên cạnh hoàng hậu!
Thất vương phủ.
Lãnh Như Tuyết chau hai mày, nhìn Ngạo Phong đứng cạnh hắn, trầm giọng hỏi: “Ngạo Phong, việc đã ổn thỏa chưa?”
Ngạo Phong khẽ gật đầu, nói: “Vương gia yên tâm, thư hàm đã gửi đi cả ngày lẫn đêm, rất nhanh Lí tướng quân sẽ nhận được!”
Lãnh Như Tuyết khẽ gật đầu, hắn ta trầm ngâm một lúc, quay đầu sang phía Lãnh Như Phong hỏi: “Lục hoàng huynh, hôn sự của huynh và Mạc Nhã chuẩn bị thế nào rồi?”
Lãnh Như Phong có chút đau đầu sờ trán, đau khổ nhìn Lãnh Như Tuyết, nói: “Như Tuyết, nếu như có được lựa chọn, ta thật sự không muốn thành thân cùng người nữ nhân hung dữ ấy! Nhìn bộ dạng nàng ta, có chỗ nàng giống một vương phi?”
Ánh mắt Lãnh Như Tuyết thoáng qua tia khác lạ, đột nhiên cười nhẹ một tiếng, nói: “lục hoàng huyng, kì thực bây giờ Mạc Nhã không phải không phản đối thành thân với huynh sao? Nếu như đã vậy, huynh có gì phải phiền não? Không lẽ, trong lòng huynh còn nhớ nhung Song Nhi?”
Lãnh Như Phong trừng mắt tức giận nhìn Lãnh Như Tuyết, tức giận nói: “Như Tuyết, đệ đang nói chuyện quái quỷ gì vậy? Ta đối với Vô Song, bây giờ chỉ có tình huynh muội, không lẽ, ngay cả đệ cũng không tin ta sao?”
Lời của Lãnh Như Tuyết thật sự khiến hắn ta phẫn nộ, hắn ta không phủ nhận, năm năm trước, hắn ta thật sự rất yêu Ưu Vô Song, nhưng mà đó đã là chuyện năm năm trước, lần này, Ưu Vô Song lần nữa xuất hiện, hơn nữa còn hạ sinh con trai của đệ đệ mình, cho nên hắn ta đã hoàn toàn từ bỏ Ưu Vô Song.
Nhưng bây giờ, bị thân đệ đệ của mình hoài nghi, hắn ta thật sự rất phẫn nộ.
Lãnh Như Tuyết khẽ mỉm cười, nói: “lục hoàng huynh không cần tức giận, đệ sao lại không tin lục hoàng huynh? Kì thực, điều Như Tuyết muốn nói là, Mạc Nhã là một nữ nhân tốt hiếm có, khó khăn lắm nàng ta đã thay đổi thái độ đối với lục hoàng huynh, lục hoàng huynh không thể bỏ lỡ đâu!”
Nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, thái độ trên mặt Lãnh Như Phong trở nên cúi đầu than thở, hắn ta liếc nhìn Lãnh Như Tuyết, nói: “Nàng ta tốt? Nàng ta bây giờ thật sự không phản đối việc thành thân với ta, nhưng nàng ta lại đuổi hết tất cả mĩ nhân trong phủ của ta! Nàng ta như vậy mà gọi là tốt sao?”
Nghe thấy lời của Lãnh Như Phong, Lãnh Như Tuyết không nhịn được khẽ cười thành tiếng, nói: “Không lẽ lục hoàng huynh không nỡ bỏ mĩ nhân trong phủ?”
Lãnh Như Phong trầm mặc không nói gì, nhưng mà sự tiếc nuối trong ánh mắt lại vô cùng rõ ràng, những mĩ nhân ấy là bao nhiêu năm qua hắn ta tốn hết tâm tư mới thu thập được, cứ như vậy bị Mạc Nhã đuổi khỏi phủ, trong lòng hắn ta đương nhiên không nỡ.
Nhưng mà nếu như không tặng hết những mĩ nhân ấy đi, thì Mạc Nhã người nữ nhân bướng bỉnh này lại muốn gây sự với hắn ta, hễ nghĩ tới người nữ nhân chua ngoa ấy, đầu hắn ta lại đau, tính khí của người nữ nhân đó không phải người thường có thể chịu được, nàng ta đến phủ hắ