Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2500 lượt.
hư Tuyết, tia vui mừng trong mắt càng nồng, ả ta vội đứng dậy, không chút quan tâm đến thân phận sà vào lòng Lãnh Như Tuyết, nói: “Như Tuyết, chàng cuối cùng cũng đến rồi”
Cơ thể cao lớn của Lãnh Như Tuyết khẽ sững, hai mi không vui nhíu lại, lãnh đạm đẩy Ưu Lạc Nhạn ra, lãnh đạm nói: “Thái tử phi, người như vậy là không hợp lễ nghĩa!”
Nghe thấy lời nói của Lãnh Như Tuyết, Ưu Lạc Nhạn phảng phất như bị sét đánh phải, cơ thể ả ta cứng đờ, đứng yên tại chỗ, thậm chí tay còn sững trong không trung, nhìn thập phần buồn cười.
Qua hồi lâu, ả ta mới hồi thân lại, nước mắt từ gò má ả ta lăn xuống, ả ta oán hận nhìn Lãnh Như Tuyết, nghẹn ngào nói: “Như Tuyết, chàng thay đổi rồi, trước kia chàng chưa bao giờ đối với ta như vậy.”
Đối diện với dung mạo hoa lê mang vũ của Ưu Lạc Nhạn, trong lòng Lãnh Như Tuyết không chút cảm giác, hắn chỉ thái độ lãnh đạm nhìn ả ta, lạnh lùng nói: “Thái tử phi xin hãy tự trọng, dù sao bây giờ chúng ta thân phận khác nhau, bị đại hoàng huynh biết được, ắt sẽ hiểu lầm!”
Ưu Lạc Nhạn nghe thấy lời nói của Lãnh Như Tuyết, sắc mặt càng trắng bệch, cơ thể ả ta khẽ run rẩy, cắn chặt đôi môi, qua một lúc sau, mới giọng run rẩy nói: “Như Tuyết, chàng cứu ta, hãy cứu ta, ta không cầu xin chàng yêu ta như trước kia, ta chỉ xin chàng niệm tình trước kia của chúng ta, hãy cứu ta, cứu ta từ chỗ Lãnh Như Băng ra”
Lời của Ưu Lạc Nhạn khiến Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong đồng thời sửng sốt, bởi vì, Ưu Lạc Nhạn nói ra những lời này, thật sự là ngoài sự tưởng tượng của họ!
Lãnh Như Phong thấy Lãnh Như Tuyết hai mi nhíu chặt, sợ là hắn nhất thời mềm lòng đáp ứng yêu cầu của Ưu Lạc Nhạn, liền cười một tiếng, nói: “Lời của thái tử phi làm Lãnh Như Phong không hiểu, theo Như Phong biết thì đại hoàng huynh trước nay luôn sủng ái có thừa đối với thái tử phi, thái tử phi hà tất nói ra những lời này? Không lẽ không sợ đại hoàng huynh biết được sẽ thương tâm sao?”
Ưu Lạc Nhạn phảng phất như không nghe thấy lời của Lãnh Như Phong, ả ta đột nhiên quỳ mạnh trước mặt Lãnh Như Tuyết, hai tay giữ chặt lấy hai chân Lãnh Như Tuyết, khóc lóc nói: “Như Tuyết, chàng nhất định phải cứu ta, hắn ta không phải là người, hắn ta là ác ma, hắn ta muốn giết ta, hắn ta muốn giết ta cưới tỉ tỉ làm phi, Như Tuyết, ta rất sợ ta thật sự rất sợ…..”
Lãnh Như Phong bị hành động đột ngột của Ưu Lạc Nhạn dọa giật nảy mình, nhưng hắn ta nhìn thấy được sự sợ hãi thật sự trong mắt Ưu Lạc Nhạn, sự sợ hãi trong mắt ả ta không phải là đang diễn kịch, điều này khiến Lãnh Như Phong trong lòng hoài nghi không hiểu.
Không những Lãnh Như Phong, Lãnh Như Tuyết cũng nhìn ra sự sợ hãi của Ưu Lạc Nhạn không phải là giả, nhưng những gì Ưu Lạc Nhạn làm với Ưu Vô Song trước kia, lại khiến lòng hắn không có tia đồng tình nào với ả ta, hơn thế nữa, Ưu Lạc Nhạn bây giờ thân phận vẫn là thái tử phi của Lãnh Như Băng, chỉ dựa vào thân phận bây giờ của ả ta, cũng khiến hắn không thể không cẩn thận.
Cho nên, đối với ai cầu của Ưu Lạc Nhạn, Lãnh Như Tuyết chỉ bất động thanh sắc liếc nhìn ả ta, sau đó lãnh đạm nói: “Thái tử phi, người bệnh rồi!”
Nói rồi, Lãnh Như Tuyết liền quay đầu sang phía cửa lớn tiếng gọi: “Người đâu, tiễn thái tử phi về phủ!”
Trương ma ma sớm đã đợi sẵn bên đại đường nghe thấy phân phó của Lãnh Như Tuyết, liền bước vào.
Còn Ưu Lạc Nhạn khi nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, giật mình ngừng ai cầu, không dám tin nhìn Lãnh Như Tuyết, sao hắn có thể tuyệt tình như vậy? Không lẽ, hắn thật sự một chút tình cũ cũng không niệm, đối với ả ta thấy chết không cứu sao?
Nghĩ tới vẻ mặt hung dữ của Lãnh Như Tuyết, cơ thể Ưu Lạc Nhạn bất giác khẽ run rẩy, ánh mắt thậm chí còn sợ hãi hơn, nếu như, nếu như Lãnh Như Tuyết cứ như vậy mà đuổi ả ta ra khỏi phủ, vậy thì, Lãnh Như Băng tuyệt đối không bỏ qua cho ả ta, ả ta không thể rời khỏi như vậy!
Trương ma ma thấy Ưu Lạc Nhạn ngẩn người nhìn Lãnh Như Tuyết, liền tinh ý đi đến bên cạnh Ưu Lạc Nhạn, lễ phép nói: “Thái tử phi, mời!”
Ưu Lạc Nhạn không thèm quan tâm Trương ma ma, mà tuyệt vọng nhìn Lãnh Như Tuyết, qua một lúc, đột nhiên đẩy Trương ma ma ra, bất kể thân phận, vội sà về phía Lãnh Như Tuyết, hai tay ôm chặt lấy Lãnh Như Tuyết, kinh hoảng bất lực nói: “Như Tuyết, xin hãy đừng đuổi ta đi, xin chàng hãy cứu ta”
Đột nhiên bị Ưu Lạc Nhạn ôm chặt, Lãnh Như Tuyết không vui nheo hai mi, hắn ta lạnh lùng đẩy Ưu Lạc Nhạn ra