Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.
” Diệp quay sang nhìn ta, rồi đứng dậy bẩm báo. Còn ta đang ngậm miếng táo trong miệng, mãi chẳng thốt ra lời.
“Nhi thần không say. Hiếm khi Liễu Nhi lại rủ lòng thương yêu, nhi thần làm sao dám phụ tấm chân tình của muội ấy được? Nhi thần to gan xin Hoàng thượng ban hôn, tán thành cho con với phu nhân.” Diệu nheo mắt lại lên tiếng. Lúc nói câu này, chàng đột nhiên nhìn về phía ta, ánh mắt như thể đang trêu tức. Ta siết mạnh tay ghế, trái tím đau đến mức gần như mất đi hoàn toàn tri giác.
“Ngọc tiểu thư, sắc mặt của người sao khó coi vậy? Có phải vì trong này bí quá nên không thấy khỏe? Hay là nô tì đưa người ra ngoài cho thoáng nhé?” Cung nữ bên cạnh thì thầm nói với ta. Ta vẫn chẳng đáp, chỉ cảm thấy hai tai ù đi, mọi thứ trước mắt bắt đầu trở nên mơ màng.
“ Hai đứa này từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, tình cảm tốt đẹp. Tuổi tác của Diệu cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc thành gia lập thất rồi. Hoàng thượng, chi bằng ân chuẩn hôn sự cho Diệu và Liễu Nhi đi. Còn về vị Lâm tiểu thư kia, Hoàng thượng yêu thương thì cứ giữ lại bên mình là được. “ Quý phi nương nương nãy giờ chỉ im lặng bình thản đưa mắt nhìn mọi người, giờ đã lên tiếng. Giọng nói của người trầm trầm nhưng lại chứa đựng sự oai nghiêm khó ai chống cự. chỉ một câu nói của người mà những Vương gia đang toe toét cười nhạo Diệu tức thì im bặt không dám có bất kì hành động thất thố gì nữa.
“Bảo bối vô giá dễ tìm, khó cầu tình lang như ý. Hôm nay Tam hoàng tử đã hỏi cưới Quận chúa ngay trước mặt mọi người, sau này cũng sẽ trở thành một giai thoại đẹp cho chúng sinh. Thập Vương gia, không biết Tam hoàng tử của Đại Kỳ ta có xứng để lệnh thiên kim tiểu thư không?”
“lão thần xin nghe theo sự sắp xếp của nương nương.” Hoàng Phủ Trung Nghĩa chắp tay cung kính đáp lại.
“Làm sao lại nghe theo sự sắp xếp của ta được chứ? Ta chẳng qua cũng chri nói thay ý của Hoàng thượng mà thôi. Hoàng thượng, thần thiếp đã to gan rồi.”
“Diệu, sau này con đã là người có gia thất, không được phép gây chuyện linh tinh như hôm nay nữa.” Hoàng đế lão gia tính tình nóng nảy, dường như phải nhẫn nhịn rất lâu mới có thể nói được câu này.
“Cung chúc Hoàng thượng, cung chúc Tam Điện hạ…” Mọi người thấy Hoàng thượng đã đồng ý liền lũ lượt đứng dậy chúc mừng. Ta cúng đứng dậy trong đoàn người, bọn họ nói những gì, ta cũng không nghe rõ nữa, trái tim ta lúc này như đã vỡ ra thành trăm mảnh chẳng thể nào ghép lại được. Ánh mắt Diệu nhìn ta chẳng khác gì so với nhìn người khác, như thể tất cả mọi chuyện xảy ra trước kia giữa hai chúng ta chưa từng tồn tại. Chàng thực sự sẽ xóa bỏ khoảng thời gian ngọt ngào bên ta trong quá khứ mà không chút lưu luyền nào sao? Chàng không cần ta, chàng cũng giống như những người trước đó, không cần ta nữa.
Nếu như đã không cần ta, tại sao trước đó lại đối xử với ta tốt như vậy?Tại sao chàng lại ăn hoành thánh cùng ta lúc đêm khuya? Tại sao chàng lại kể cho ta nghe câu chuyện cầm đèn lồng đi trên tường thành khi còn nhỏ, thậm chí còn mạo hiểm cả tính mạng để cứu ta, rồi cùng ta chạy trốn, lại còn uống rượu độc vì ta?
“Phiến Nhi, ta có thể bỏ mặc mọi khinh miệt trên thế gian này, nhưng mãi mãi chẳng thể nào làm hại đến nàng. Ta có thể coi thường mọi thứ tình cảm trong cuộc đời, nhưng mãi mãi không thể nào không yêu nàng. Ta yêu nàng!”
Những lời nói này lẽ nào để là giả dối? Chàng của hiện tại, ánh mắt nhìn ta trông xa cách, khinh thường, như thể ta chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi, cách xa chàng mười vạn tám ngàn dặm, chẳng đáng là gì, bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ.
Ta đột nhiên cảm thấy khắp cung Vị Ương này mây đen ngút ngàn, còn ở lại e là ta sẽ ngộp thở mà chết. ta đi ra ngoài mà thần trí hỗn loạn, va vào những ai, họ nói những gì, ta đều không nghe rõ, cũng chẳng muốn nghe. Chàng sắp thành thân cùng Hoàng Phủ Liễu Nhi, chàng sắp trở thành tướng công của người khác. Còn ta vẫn chỉ là một đứa ăn mày ai gặp cũng ghét, thậm chí lúc này ngay cái tên cũng không phải là của chính mình.
Ánh nắng vẫn chói chang, không biết là do vết thương tái phát hay vì thời tiết quá nóng, cảm giác mệt mỏi tràn ngập tâm trí và thể xác ta. Mỗi một bước, ta đều cảm thấy mình như đang bước trên mây, thân người nhẹ lâng lâng.
Á, đầu ta đau quá! Khó khăn lắm mắt ta mới nhìn rõ lại được, phía trước có một con sư tử đá rất lớn. trong bàng hoàng, ta dường như thấy Diệu ở phía trước, ánh mắt tràn đầy nỗi đau và lo lắng. Ta đưa tay dụi mắt, Diệu đã biến mất, chỉ có ánh mặt trời chói lòa mà thôi. Ánh nắng quá gay gắt, ta mới nhìn có một lúc, đôi mắt đã đau nhói, ta đưa tay dụi mắt lần nữa, không biết từ khi nào nước mắt đã tuôn rơi.
“Tiểu thư, cuối cùng đã tìm được người rồi. Người không biết khi nãy trông sắc mặt của người đáng sợ đến mức nào đâu. Tiểu thư, người không sao chứ? Người khóc à?”
“Ai khóc chứ hả? Chẳng qua vì ánh mặt trời chói chang quá khiến mắt ta nhức nhối. Tại sao ta lại phải khóc, chẳng qua chỉ là đánh mất một con hồ li thối tha, cùng lắm không cần nó nữa là được?”
“Hồ li? Tiểu thư, nếu người thích, đừng nói là hồ li, ch