XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.

o dù là hổ Thái tử Điện hạ cũng có thể bắt về cho người. tiểu thư thích con gì? Mèo, chó hay là thỏ? Để nô tì dặn dò công công phủ nội vụ mang đến cho người giải sầu, người đừng nghĩ tới con hồ li đã làm mất nữa.” Thỏ? Hổ? Ta lau khô nước mắt, lặng người một lúc lâu, chỉ cảm thấy càng lúc càng thêm buồn bã. Bất chợt ta bật khóc thành tiếng.
“Ngọc tiểu thư, người sao thế?”
“Tiểu thư làm mất một con hồ li nên cảm thấy đau lòng.”
Nghe thấy đoạn đối thoại giữa các cung nữ, ta nhận ra nỗi buồn bã, uất ức của mình chẳng biết phải nói từ đâu. Ta khóc lớn, dùng hết sức lực còn lại trong người khóc lóc một trận đã đời. Ta khóc đến độ mồ hôi đầy đầu, toàn thân ướt đẫm, sau cùng chẳng còn chút sức lực nào nữa, ta chỉ còn biết thút thít nghẹn ngào. Mũi ta tắc nghẹn đến độ không thở nổi, hai mắt sưng vù chẳng nhìn rõ mọi vật, người thì vừa mệt vừa nóng, cuối cùng ta từ từ ngủ thiếp đi.
***
Hậu hoa viên ở Đông cung yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng chim sẻ vỗ cánh trên không trung, ta nằm trên ghế, nhìn vào hồ nước trước mặt chán nản đếm số cá vàng bơi lội qua lại. Ánh mặt trời dịu nhẹ, mặt nước lấp lánh, thi thoảng lại gợn sóng lăn tăn lóe lên những tia sáng màu vàng long lanh. Trên mặt hồ, những bông sen hồng nổi bật trên những phiến lá xanh, tạo nên vẻ đẹp lạ thường!
“Tiểu thư, đã ba ngày rồi, người không ăn không uống thì làm sao chịu đựng được. Ít nhiều gì người cũng phải ăn chút đồ ăn đi chứ, nếu người có mệnh hệ gì, Điện hạ sẽ lấy mạng của bọn nô tì mất!”
Ta chán nản ngước mắt lên, có nhầm không thế, lại là cháo hoa? Ta xua tay đi đầy ngán ngẩm, ra hiệu cung nữ bê đi. Trong lúc đó, bụng ta vẫn không ngừng kêu lên vì đói. Cho xin đi, ta không phải muốn tuyệt thực để tự sát nhưng thực sự là ta chẳng thể nào nuốt nổi thêm thứ cháo trắng này nữa. Ta liếm đôi môi đắng ngắt, than dài một tiếng. Tại sao họ không thể mang thịt kho tàu, cá nướng giòn, gà ăn mày, chân giò hầm tương lên cho ta ăn chứ? Lẽ nào đường đường một Thái tử Điện hạ của Đại Kỳ mà nghèo khổ đến mức ngày ngày chỉ biết ăn chay hay sao? Đáng tiếc, đạo lí người xưa đã dạy có đồ ăn thì hãy ăn, chớ có kén chọn làm gì. Tính cách của Diệp nóng nảy như vậy, nếu như biết ta từ chối đồ ăn thức uống nhà ngài, chắc ngài lại xông tới bóp chết ta cho xem.
“Nàng mau đứng dậy cho ta, hắn không cần nàng nữa, vậy là nàng chẳng buồn ăn uống nữa sao?” Bên tai ta bỗng vang lên giọng nói phẫn nộ đằng đằng. Cổ tay bị Diệp thô bạo kéo lên đau đớn. vốn dĩ thân thể ta đã yếu đuối sẵn rồi giờ lại càng khó mà chống cự.
Diệp nhìn thẳng ta, bộ dạng vô cùng tức giận. Ta định nói lại ngừng, thôi bỏ đi, ăn tại nhà người ta, uống tại nhà người ta, ở tại nhà người ta, dùng đồ của người ta, sau cùng lại còn oán hận người ta tiếp đãi không chu đáo? Ta vùng vẫy chân tay, định nằm xuống chiếc ghế, vào lúc đặc biệt đói này, ta luôn cảm thấy rất buồn ngủ. Trước kia khi còn làm ăn mày, ta thường xuyên phải chịu đói, phương pháp giữ gìn thể lực chính là ngủ. Thế nhưng, lúc này người đàn ông mặt mày sầm sì đang đứng bên cạnh hiển nhiên là không muốn cho ta được ngủ yên lành.
“Được, Ngọc Phiến Nhi, nàng không ăn uống đúng không? Ta sẽ nhịn cùng nàng, bắt đầu từ hôm nay, nàng không ăn ta cũng không ăn.” Diệp nghiến răng nghiến lợi nói, tay chàng bóp chặt khiến cổ tay ta tưởng như vỡ nát.
Hu… hu… hu… có nhầm không thế, làm sao mà như vậy được? Ma đầu sát nhân ác độc không cho ta ăn sơn hào mỹ vị thì thôi, ngày ngày còn bắt ta phải ăn mấy món ăn không chút mùi vị, thậm chí giờ lại chuyển sang uy hiếp nhịn ăn cùng, đúng là chẳng hề thông cảm cho một người đáng thương đang suy sụp về cả thể xác lẫn tinh thần như ta. Ta thực đúng là xui xẻo, vào lúc cần biến bi thương thành động lực ăn uống thì chỉ có đống thức ăn vô vị ở bên cạnh bầu bạn mà thôi.
“Nàng hãy vực tinh thần lên cho ta! Không có Diệu thì đã sao chứ? Trời sụp xuống vẫn còn có ta.” Có ngươi? Ngươi có cho ta ăn thịt kho tàu không? Ta nhìn Diệp bằng ánh mắt ai oán, lại chán nản nhìn vào bát cháo hoa trước mặt, thấy mình sao mà quá xui xẻo. Ta nhắm mắt, giống như một đứa trẻ phạm lỗi bị phạt, đau khổ đưa bát cháo chán ngắt lên miệng. Mỗi một thìa cháo nuốt xuống, ta không ngừng nguyền rủa một câu, con hồ li thối tha đào hoa, phóng túng có mới nới cũ, còn ma đầu sát nhân thì thứa nước đục thả câu, ỷ mạnh hiếp yếu, khiến ta ăn không ngon, ngủ không yên, tâm trạng rất chán chường.
Ăn xong bát cháo, sức khỏe ta cũng từ từ phục hồi, thậm chí ta còn bắt đầu có sức để mà giận dỗi. Ta trợn mắt nhìn Diệp đầy bất mãn, trong lòng không ngừng cảm thán. Hừm, đợi bản cô nương khỏe mạnh trở lại sẽ đến Túy Tiên Lâu, gọi hai bàn đầy sơn hào hải vị, một bàn để ăn còn một bàn để ngắm. Rồi nhất định gọi thêm hai đĩa thịt kho tài, một đĩa để ăn, một đĩa để ngửi.
“Nàng đang mắng ta sao?” Diệp đột nhiên cất tiếng hỏi. Ngài thu lại vẻ phẫn nộ trước đó, nở nụ cười hiếm hoi, một nụ cười rất nhẹ, thoáng qua, nhưng lại có sức mê hoặc lạ thường.
“Đâu có?” Chân khẽ giậm lên mặt đất, trong lòng ta thầm nghĩ, tại sao hắn lại n