Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342151

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.

với các vương hầu đều lũ lượt đứng dậy. họ chắp tay, cúi đầu, thái độ vô cùng tôn kính. Nhìn dáng vẻ này của họ chắc là có nhân vật quan trọng nào đó sắp xuất hiện.
Quả nhiên không sai, một lúc sau, Hoàng đế lão gia Nam Cung Hạo ăn vận trang trọng, dẫn theo một đội thị vệ, oai phong tiến vào. Ta len lén đưa mắt ngắm nhìn, vị Hoàng thượng này tuy rằng hơi già, thế nhưng tướng mạo không tệ, thậm chí là khá nổi bật trong chốn hoàng cung hoa lệ. ngồi bên cạnh ngài là một người phụ nữ dung mạo kiêu sa, diễm lệ, chỉ có điều, người phụ nữ này dường như không thích cười, lúc nào cũng nghiêm mặt, thần thái vô cùng kiêu ngạo. Đi theo bọn họ còn có vài vị hoàng tử. Diệp nhanh chóng nhìn thấy ta, ánh mắt hắn lộ rõ nét kinh ngạc, tiếp đó hắn nhẹ mỉm cười. Ta nhìn ngang ngó dọc hòng tìm kiếm bóng hình Diệu, nhưng không hề thấy chàng xuất hiện. Thật khiến ta thất vọng vô cùng!
“Hầy…” Ta than dài một tiếng, nhưng cùng lúc ta cũng nghe thấy tiếng một cô nương ngồi gần đó đang than thở. Ta lập tức quay đầu nhìn về phía người đó, nàng ta cũng quay sang nhìn ta.
Hoàng Phủ Liễu Nhi? Vị quận chúa Thạch Lựu, không ngờ cô nương này cũng tới. xem dáng vẻ hoảng hốt của nàng ta, lẽ nào cũng đang tìm Diệu? Người ngồi bên cạnh nàng ta chính là Thập Vương gia Hoàng Phủ Trung Nghĩa, người đàn ông mấy hôm trước ta gặp đang đi tuần tra các binh sĩ gác trên tường thành.
Ta và quận chúa Thạch Lựu, tình địch gặp nhau, vô cùng bực bội. Ta thè lưỡi chọc nàng ta, nàng ta nhướng mày cau có. Mãi cho tới khi mọi người lần lượt cúi bái, hô to “vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế” ta bị mấy cung nữ ấn xuống, quỳ gối rồi dập đầu. Lúc này ta mới nhớ ra ở đây còn có Hoàng thượng lão gia, không thể nào thoải mái quá được.
Yến tiệc bắt đầu, các tú nữ đều thể hiện tài năng của bản thân, thổi tiêu, kéo nhị, gảy đàn rồi múa hát. Trong khi ta với quận chúa Thạch Lựu hoàn toàn không để tâm đến đám tú nữ này, vẫn trợn mắt đánh trận bằng ánh mắt. Đồ con gái thối tha, ngươi đắc ý gì chứ, chẳng qua là ngươi có người phụ thân biết đánh trận thôi mà. Phụ thân ta còn là một văn nhân tài giỏi cơ đấy.
Lúc này trong cung Vị Ương, giờ tốt cảnh đẹp, muôn hoa nở rộ, các tú nữ xinh đẹp đang ca múa rộn ràng, vô cùng náo nhiệt.
Các hoàng tôn quý tộc vui sướng nhìn đám đông toàn mỹ nữa, bàn luận liên hồi. chỉ mỗi mình Diệp ngồi im lặng một chỗ, uống rượu nghe nhạc, thi thoảng lại đưa mắt nhìn về phía ta. Ta ngồi tại chỗ không ngừng ăn hoa quả và điểm tâm. Mấy ngày nay Diệp sợ vết thương của ta trở nặng, ngày nào cũng chỉ cho ta ăn mỗi cháo hoa thanh đạm, vô vị đến độ nhìn thấy bát cháo là ta muốn nôn.
Cùng lúc đó, một thiếu nữ xinh đẹp như hoa đang nhảy múa, nàng ta hoàn toàn nổi bật so với đám đông tú nữ còn lại, khiến mọi người đều đắm say, ngẩn ngơ.
“Người con gái này thực sự quá tuyệt, giỏi ca giỏi hát, xem ra cơ hội được chọn là rất lớn.” Người ngồi bên cạnh ta đưa lời thì thầm. Trong khi Hoàng đế lão gia thì mỉm cười hoan hỉ.
“Vị này chính là thiên kim tiểu thư của Lâm đại nhân ở bộ lễ.”
“Truyền ngự chỉ của trẫm…” Hoàng đế lão gia gật đầu truyền lệnh.
“Đợi đã, Phụ hoàng, nhi thần tới muộn!” Một giọng nói lười nhác vang lên, mang theo chút mệt mỏi và chán nản khi đi dưới tiết trời mùa hạ. toàn thân ta run lên, ta quay về phía phát ra giọng nói. Trước mắt ta hiện lên hình ảnh Diệu ăn mặc rất tùy tiện, tựa người vào phía trước một dãy bàn, ánh mắt xảo quyệt như hồ li, mỉm cười đầy hứng thú. Tất cả đám tú nữ tức thì đều đỏ mặt bừng bừng, cúi đầu không dám nhìn chàng. Chỉ mỗi mình quận chúa Thạch Lựu là mặt mày hân hoan, nhìn chàng với ánh mắt đầy tình ý.
“Vào tiệc đi!” Hoàng đế lão gia vừa nhìn thấy chàng liền tỏ rõ thái độ lạnh nhạt. chỉ có mẫu thân chàng là cau mày nhìn về phía chàng, tỏ vẻ lo lắng.
“Hôm nay mỹ nữ tụ tập khắp nơi thế này, xem ra nhi thần thực sự có phúc rồi. Nhi thần hình như nhớ ra, trong những cuộc tuyển chọn tú nữ thế này, ngoại trừ việc Phụ hoàng tuyển phi, nhi thần cũng có thể chọn một phu nhân cho mình. Con thấy vị Lâm tiểu thư đó bề ngoài tú lệ, tính tình hiền lành, hay là Phụ hoàng ban nàng cho nhi thần được không?”
“Hỗn xược!”
“Làm loạn!”
“Không được!”
“Không thể nào!”
Hoàng đế lão gia, Quý phi nương nương còn cả quận chúa Thạch Lựu và ta, bốn người cùng lúc lên tiếng, Diệu lặng người, mắt nheo lại thành một đường chỉ, chàng nhìn mọi người, thái độ cực kỳ hứng thú. Chàng cầm ly rượu trên bàn lên, uống cạn, lúc ngước mắt lên trông chàng đã có vẻ say.
“Phụ hoàng, ngài có ba ngàn giai nhân, hà tất phải để tâm đến một Lâm tiểu thư bé nhỏ?” Diệu mỉm cười bình thản, xem ra hôm nay chàng không tới đây để tham gia yến tiệc mà tới để làm loạn.
“Không được đâu. Hoàng đế thúc thúc, người tuyệt đối đừng đồng ý lời thỉnh cầu của huynh ấy. Diệu ca ca không thể lấy bất cứ người con gái nào khác ngoài con được.” Quận chúa Thạch Lựu nhảy bật lên khỏi ghế, nàng ta vội vã đến độ mồ hôi túa ra đầy trán.
“Phụ hoàng, nhi thần e là Tam hoàng huynh đã uống say rồi, nhi thần sẽ cho người đưa hoàng huynh đi nghỉ.


XtGem Forum catalog