Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2111 lượt.

y. Ta vội vã buông rèm không dám nhìn ông ta thêm nữa, trong lòng không khỏi lo lắng. Lúc này, lòng bàn tay ta đã mướt mát đầy mồ hôi.
chiếc kiệu vẫn tiếp tục tiến về phía trước, ta lại chẳng thoải mái chút nào, vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó rất nguy hiểm đang chờ mình tiến lại. Hồ li thối tha, chàng hãy mau tới cứu, nếu không ta sắp bị người ta hại chết rồi!






Liễu Rủ Hoa Rộ Lại Một Thôn (Ám Chỉ Xuất Hiện Cục Diện Mới Tốt Đẹp)
“Dạ bẩm nương nương, Ngọc cô nương đã tới rồi ạ!”
Qua mấy làn khói bàng bạc đang toả lên nghi ngút từ chiếc lư hương trước mặt, ta nhìn thấy một người phụ nữ cao quý đang ngồi trước bàn, thản nhiên rót rượu. Bà ta mặc bộ y phục gâấ lụa màu đen, thân váy có thêu hình phượng hoàng dáng vẻ kiêu hãnh, cực kỳ nổi bật. Bà khẽ gật đầu, phỉ thuý trân châu trên chiếc mũ kim phượng kiêu sa chạm vào nhau tạo nên tiếng động vui tai. Khuôn mặt bà giản dị, không hề bôi son trát phấn. Dưới những trang sức trên người, trông bà lại càng thêm gầy guộc, mỏng manh. Ta bất giác ngây người, quên khuấy mất cả việc phải thỉnh an.
“Ngi lui xuống đi!” Bà nhẹ nhàng đưa lời dặn dò, giọng nói bình tĩnh, không nghe ra được bất cứ cảm xúc vui buồn gì bên trong. Bà đi về phía ta, hương thơm dịu nhẹ của hoa toát ra từ y phục bà thoang thoảng thơm ngát, vạt váy bên dưới phấp phới theo bước chân. Phan công công đáp lại một tiếng, khom người cúi chào rồi lui ra ngoài. Ta vội vã quỳ xuống, ngô nghê dập đầu rồi lên tiếng thỉnh an: “Bái kiến nương nương!”
“Ngươi chiín là Ngọc Phiến Nhi?” Bà bước đến trước mặt, kéo chiếc cằm ta lên, nhìn ngắm một hồi, rồi bà bóp chặt tay, khiến khuôn mặt ta đau đớn.
“Phụ thân ngươi giờ trong triều đình thân mình còn khó giữ, vốn tưởng rằng ngài ấy đã nghĩ thông, rồi gả ngươi đến một nhà bình thường nào đó, coi như cũng là biết tự lượng sức mình. Ai ngờ, ngươi lại gây ra những chuyện như vậy, mê hoặc Nam Cung Diệp đã đành, không ngờ lại dám động đến cả Diệu.” Giọng nói của bà ta nghe lạnh nhạt mà vô tình, khiến ta lạnh cả sống lưng.
“Nếu ngươi còn sống trên thế gian này, Diệu, thằng bé đó không biết còn gây ra bao nhiêu chuyện ngốc nghếch nữa. Phiến Nhi, nếu ngươi thật lòng muốn tốt cho Diệu, thì phải suy nghĩ cho nó chứ? Hiện giờ, Hoàng thượng chỉ chờ nó phạm sai lầm, chỉ cần sai một bước là thua cả ván cờ. Vậy mà hôm nay, Diệu lại vì ngươi mà đòi huỷ hôn, Hoàng Phủ Trung Nghĩa, văn võ bá quan trong triều sẽ nghĩ thế nào, phụ hoàng của nó sẽ nghĩ sao, bách tính toàn thiên hạ sẽ nhìn nó bằng con mắt gì? Ngươi cũng không muốn nó thân bại danh liệt, vạn kiếp bất phục, đúng không?” Bà ta từ mắng chửi thị uy, chuyển sang dịu dàng khuyên nhủ. Ta quỳ bên dưới, nắm chặt hai tay, thầm nghĩ trong lòng: “Con trai bà làm ra những chuyện đó thì tại sao lại trút giận lên đầu ta?”
“Ta biết rõ tính cách của Diệu, nếu ngươi không chết, nó nhất định sẽ không bỏ cuộc. Chỉ khi nào ngươi chết rồi, nó mới hoàn toàn dứt bỏ được ngươi. Niệm tình ngươi cùng nó đã gần gũi một khoảng thời gian, ta ban cho ngươi được tự vẫn. Đứa trẻ ngoan, ta biết là vì Diệu, ngươi sẽ không tiếc hi sinh tính mạng mà phải không?”
Bà biết cái khỉ mốc gì, ai nói ta sẽ không tiếc tính mạng vì tên hồ li chết tiệt đó? Trong lòng ta chẳng tâm phục chút nào, nhưng cũng không dám phản kháng lại. Vừa lúc đó, mấy tên thái giám bê một chiếc khay vào, ta nhìn mấy thứ đặt trên đó, hai mắt trợn trừng, suýt nữa ngất tại chỗ.
“Ba thước lụa trắng, hạc đỉnh hồng, trường kiếm, ngươi hãy chọn một thứ đi!” Bà ta chán nản phẩy tay, nghiêng người tựa vào chiếc ghế được điêu khắc tinh xảo phía sau, đợi ta chọn một cách để tự vẫn.
Lụa trắng, thít vào cổ, chết vừa khó coi vừa đau khổ. Hạc đỉnh hồng, đây là loại kịch độc, khi uống vào bụng sẽ khiến người ta đau đến đứt ruột đứt gan rồi mới chết. Muốn ta rút kiếm tự vẫn, bà ta cũng xem trọng ta quá rồi.
“Ngươi vẫn còn chưa bắt đầu, phải chăng ta đánh giá quá cao tình nghĩa mà ngươi dành cho Diệu?” Giọng nói lạnh lùng của bà khiến người nghe thực sự ớn lạnh toàn thân. Thật là quái quỷ, bản cô nương không muốn chết, lẽ nào như vậy chính là vô tình vô nghĩa? Người phụ nữ xấu xa sống mãi không chết, đồ biến thái đáng khinh bỉ!
“Ta chịu để cho ngươi được chết toàn thân, để ngươi được tự vẫn, nhưng ngươi lại không chịu. Rất tốt, vậy để ta sai người tiễn ngươi một đoạn vậy. Phan Phúc Toàn!” Bà ta gọi Phan công công vào, rồi liếc nhìn ta bằng đôi mắt sắc nhọn.
“Dạ thưa nương nương!” Ông ta cúi đầu đáp lại.
Khi thấy sát khí phừng phừng hiện lên trong đôi mắt của ông ta, ta bất giác toàn thân sởn gai ốc. Vào lúc ông ta cầm tấm lụa trắng tiến lại, ta cũng chẳng để tâm có đắc tội Tô nương nương không liền bò dậy, lồm cồm định chạy. Không biết có phải do quỳ quá lâu hay vì quá sợ hãi mà hai chân ta mềm nhũn, đứng cũng chẳng vững. Mới chỉ do dự đôi chút, cổ họng ta đã bị thít chặt bởi tấm lụa trắng kia.
Phan Phúc Toàn ra tay rất mạnh, cổ ta đau đớn như thể sắp đứt rời. Ông ta không hề niệm tình mà buôn