Bảo Bối Trong Lòng Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342110
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.
g lỏng đôi tay, ta há miệng nhưng lại chẳng thể phát ra bất kì âm thanh nào, nên chỉ còn cách dùng tay cố gắng kéo tấm lụa trắng trên cổ ra. Thế nhưng mặc cho ta nỗ lực đến mức nào, tấm lụa trắng đó vẫn cứ xiết chặt lấy cổ ta, càng ngày càng chặt. Ta không thể hít thở, hai chân bất lực loạng choạng trên mặt đất. Ta ngẩng đầu, nhìn chăm chăm vào hoa văn chạm trổ ở những khung gỗ trước mặt, những hình long phụng điêu khắc lúc này đều trở nên đáng sợ, kì quái lạ thường.
Ta thực sự không cam tâm nếu phải chết như thế này. Trong mơ màng, trước mặt ta lại hiện lên khuôn mặt tràn đầy tà khí của Diệu, chàng nhìn ta rồi nói với ta bằng giọng điệu xấu xa: “Phiến Nhi, ta còn đợi nàng về làm nương tử của ta nữa…” Trong khoảnh khắc, đôi mắt ta ướt đẫm, ta thực sự không nỡ rời xa chàng. Ta vẫn còn chưa gả cho tên hồ li xấu xa đó, ta muốn được làm tân nương tử của chàng…
***
“Phiến Nhi, đồ ham ăn, nàng còn chưa chết đâu, đừng ngủ nữa, còn ngủ nữa là sẽ thành heo đấy, lúc đó thì thực sự không gả được cho ai đâu!” Bên tai ta lại vang lên giọng nói xấu xa của Diệu, trong lòng ta thầm than thở, thì ra trước khi chết, người mà ta nhớ đến vẫn cứ là chàng.
“Phiến Nhi, Phiến Nhi, đồ ham ăn, đồ ngốc, cô nương đanh đá…” Đáng ghét, giọng nói của chàng cứ vang mãi bên tai ta, câu nào cũng dịu dàng, câu nào cũng tràn đầy yêu thương, khiến ta chìm trong sung sướng!
“Khụ… khụ…” Ta bật ho dữ dội, bất giác mở mắt ra, thứ đầu tiên ta nhìn thấy chính là khuôn mặt tuấn tú mà đầy tà khí của Diệu. Đôi mắt chàng đỏ ửng, khuôn mặt cực kỳ lo lắng. Ta nằm trong vòng tay chàng, bên cạnh là Phan công công đang run rẩy quỳ đợi, tấm lụa trắng rơi trên mặt đất. Ta còn nhìn thấy bên cạnh Diệu có một thanh trường kiếm. Vậy là ta gần như đoán được chàng đã xông vào đây như thế nào, chắc khi nhìn thấy cảnh tượng ta bị thắt cổ, chàng đã tung kiếm chém đứt dải lụa trắng đó.
Nhìn thấy chàng, mọi uất ức trong lòng ta trào dâng dữ dội, rồi bật khóc thành tiếng, chỉ còn thiếu một chút nữa, một chút nữa thôi là ta sẽ không thể nào gặp lại chàng nữa rồi.
“Đừng khóc nữa, đồ ham ăn, không sao rồi, có ta ở đây! Ta mãi mãi sẽ ở bên nàng.” Chàng đưa lời dỗ dành, ôm chặt ta trong đôi tay run rẩy.
“Diệu Nhi, con làm vậy là có ý gì?”
“Mẫu thân làm vậy thì có ý gì?” Chàng lạnh lùng bật cười, đưa lời hỏi vặn.
“Con đang muốn chống đôi với mẫu thân sao?”
“Nhi thần không dám!” Diệu ôm chặt lấy ta, ánh mắt vô cùng dịu dàng, chàng mỉm cười, nhìn ta chăm chú, nụ cười đó khiến ta cảm thấy an tâm lạ thường. Thế nhưng giọng nói của chàng lại rất lạnh, lạnh đến mức không mang theo bất cứ hơi ấm nào. Câu nói cùng thái độ đó của chàng khiến người phụ nữ ăn mặc sang trọng kia buồn bã, hít một hơi thật sâu.
“Ta còn tưởng con đã không còn chuyện gì không dám làm nữa?” Giọng nói nghiêm nghị của bà cất lên. Diệu bất giác cau chặt đôi mày.
“Chuyện nhi thần không dám làm có quá nhiều, nhi thần không hề muốn to gan với mẫu phi. Chỉ là, dù không dám nhưng đến mức này, khi bị ép đến đường cùng thì cũng phải phản kháng lại thôi.” Chàng bình thản đáp, giọng điệu tràn đầy uy hiếp. Người phụ nữkia nhìn chàng bằng ánh mắt ngỡ ngàng, cứ như thể chưa từng quen biết chàng vậy.
“Đừng có ép nhi thần!” Chàng nhẹ nhàng lên tiếng. Giọng nói nghe qua thì tưởng bất cần, nhưng kì thực lại vô cùng quyết đoán. Tô nương nương đứng bật dậy khỏi ghế, như thể gặp phải chuyện gì quá đỗi kinh ngạc.
“Đươc! Được lắm, có ả ta rồi, con không cần người mẫu thân này nữa sao?”
“Nhi thần không dám!” Chàng vẫn cứ trả lời như vậy, nhưng chẳng hề tỏ ra yếu thế.
“Chúng ta về nhà, đồ ham ăn, có phải nàng chưa ăn cơm không, sao lại nhẹ thế này.” Chàng bế bổng ta lên, không nhìn người phụ nữ kia thêm một lần nào đi thẳng ra phía ngoài cửa, và đương nhiên không ai dám cản chàng lại. Giây phút đó, ta có thể cảm nhận được luồng sát khí đáng sợ toả ra từ người chàng, ngụ ý: Kẻ nào cản đường ta sẽ chết! Ta bỗng cảm thấy thật mệt mỏi, liền nép đầu vào lòng chàng. Mái tóc dài của chàng chảy dài xuống mặt ta, khiến ta có cảm giác ngứa ngáy. Ta vén tóc chàng sang một bên, nhưng chàng chỉ mỉm cười, chứ không hề tức giận.
“Yên tâm đi, ta nhất định sẽ khiến người trong thiên hạ này không ai có thể hoặc dám làm hại đến nàng, ta nhất định sẽ làm được… sẽ bảo vệ được nàng.” Giọng chàng nhẹ nhàng, khe khẽ, ta nghe mà thấy vô cùng xúc động. Rồi ta cảm thấy mơ màng, mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ ảo. Ta nép sát vào lồng ngực chàng hơn, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ dịu êm.
Khi tỉnh dây, ta đã nằm trên giường, tấm rèm mỏng tuyệt đẹp ngăn ánh nắng gay gắt đầu hạ ở bên ngoài cửa sổ rọi vào. Ta nằm trên giường, lười biếng đưa mắt nhìn xung quanh. Ta nhìn nơi mình đang nằm, khẽ chạm vào thành giường được chạm trổ điêu khắc tinh tế, tỉ mỉ, toàn những hoa văn long phượng cao quý mà nhã nhặn… Những hoa văn phức tạp, tinh tế, tuyệt thế vô song này vừa nhìn là biết do người thợ giỏi nhất kinh thành Trường An này tạo nên, ngay cả phủ Thừa tướng cũng chẳng thể nào có được thứ đồ xa xỉ như vậy. Chủ nhân