pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.

chỉ một động tác nhẹ, dải thắt lưng đã tung ra. Bàn tay chàng đưa vào bên trong y phục của ta, cả người ta tức thì run rẩy, định đẩy chàng ra, nhưng toàn thân đã cứng đờ không động đậy được. Chàng đưa ngón tay lả lướt trên da thịt ta tựa thể gảy đàn. Ta bất giác căng cứng toàn thân, ngón tay chàng khá lạnh, thế nhưng những nơi chàng chạm vào đều nóng như lửa đốt. Trái tim ta đập loạn xạ không ngừng, chỉ cảm thấy đang có ngọn lửa lớn rạo rực trong tim. Lúc này, chỉ có chàng mới có thể huỷ diệt ngọn lửa đó mà thôi. Ta bỗng thấy dục vọng dâng trào càng lúc càng mãnh liệt trong mắt chàng, trong lòng bỗng căng thẳng và sợ hãi.
“Phiến Nhi!” chàng gọi ta, giọng điệu tràn đầy sự chờ đợi.
“Hãy cho ta…” Giọng nói chàng cũng run rẩy, dường như chàng đang căng thẳng chẳng kém gì ta. Ta vùng vẫy đầy hoang mang, nhưng tay chân đã bị chàng ghì chặt. Chàng cúi xuống trao cho ta nụ hôn nồng thắm, dịu dàng, thận trọng mang theo chút khát vọng dị thường, chứ không còn hung tàn như khi nãy.
Lúc này đang giữa mùa hạ, cho dù là vào sáng sớm, không khí cũng nóng gắt lạ thường, lòng bàn tay ta toát đầy mồ hôi, ngón tay xiết chặt lên bờ vai của Diệu, vậy mà chàng vẫn không hề ngừng lại cuộc “xâm lược” trên cơ thể ta.
“Vương gia, đã đến lúc dùng điểm tâm rồi!” Chính vào lúc ý thức của ta dần mờ đi, thì ngoài cửa đột nhiên vọng vào giọng nói dõng dạc của thị nữ của chàng, Tiểu Thanh.
“Diệu…” Ta vừa định trả lời, chàng đột nhiên ấn chặt ta xuống giường, nhìn ta đắm đuối, đôi mắt tràn trề dục vọng trước nay chưa từng có.
“Kệ nàng ta!” Giọng nói của chàng khàn khàn, gần như đang khẽ thét. Bàn tay chàng lại dịch chuyển đến phần y phục xộc xệch của ta, như múôn tháo nốt chút cản trở cuối cùng. Ta cảm thấy vô cùng căng thẳng, chỉ còn biết nhắm mắt lại không dám nhìn chàng thêm nữa.
“Vương gia, đã đến lúc dùng bữa rồi ạ!”
“Thật là phiền phức!” Diệu lẩm bẩm kêu than một câu. Nhìn dáng vẻ cáu kỉnh như trẻ nhỏ của chàng, ta bất giác thấy buồn cười.
“Từ công công trong cung đã đợi lâu rồi, Hoàng thượng muốn mời Ngọc cô nương dùng bữa sáng xong nhập cung diện thánh.” Tiểu Thanh vẫn không chịu lùi bước, giọng nói của nàng ta chẳng khác nào xô nước lạnh tạt thẳng lên người ta. Hoàng thượng? Cũng không biết có phải vì sợ hãi mà ta tỉnh táo hơn nhiều, ý thức được bản thân đang làm gì, liền tóm chặt lấy chăn, đẩy Diệu ra khỏi người mình.
“Đừng động đậy…” Diệu khẽ lên tiếng, chàng chống tay lên gối, hơi thở nặng nề. Tiếng hơi thở hổn hển, gấp gáp mà kịch liệt, vầng trán chàng toát đầy mồ hôi, đôi mày cau chặt, dường như đang kìm nén điều gì đó.
“Diệu…”
“Đừng nói gì, đợi… đợi ta một chút!” Chàng nắm chặt lấy chiếc gối của ta, chiếc gối bị chàng nắm đến mức mói mó, có thể thấy chàng đang kiềm chế bản thân một cách khó nhọc. Một lát sau, dường như thoải mái hơn, chàng ngồi thẳng dậy, nhưng không nhìn ta nữa.
“Mau chuẩn bị cho Ngọc cô nương một bộ y phục mới!” Chàng lạnh lùng đưa lời dặn dò. Lúc này ta mới phát hiện, y phục trên người của mình đã bị xé rách, nhớ lại cảnh tượng khi nãy, mặt ta bất giác đỏ bừng, tim đập thình thịch.
“Dạ!” Tiểu Thanh đứng bên ngoài trả lời. Quả là cô đã được dạy dỗ kĩ càng.
Đợi đến khi ta thay xong y phục, chải chuốt đầu tóc đâu vào đấy, trời đã không còn sớm nữa. Bước ra khỏi căn phòng Diệu, ta cảm thấy có chút ngại ngùng, cúi rạp đầu, mặt đỏ bừng bừng. Thế nhưng những người hầu kẻ dưới đều tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, trong lòng ta cảm thấy vô cùng ảo não, bắt đầu nghi ngờ liệu tên hồ li này có phải thường xuyên đưa phụ nữ về qua đêm tại phòng của mình hay không? Ta càng nghĩ lại càng cảm thấy hoài nghi, trong lòng cũng bắt đầu phẫn nộ.
“Làm sao thế, mới sáng ra mà miệng nàng đã chu lên đến mức có thể treo được cả một chiếc đèn thế?” Diệu thấy ta đã thay xong y phục, liền vui vẻ lại gần nói chuyện. Nhưng ta chỉ hừm một tiếng, không thèm đáp lại.
“Có phải nàng tức giận vì khi nãy ta đã không tiếp tục làm chuyện đó?” Chàng vừa nói xong, ta liền đưa tay đánh chàng, không ngờ bị chàng tóm chặt được. Diệu đứng đó bật cười khoái chí, ta tuy trong lòng tức giận nhưng cũng chẳng làm được gì chàng.
“Khụ… khụ…” Từ công công đứng gần đó khẽ hắng giọng đánh tiếng, xem ra ông ta có vẻ rất không hài lòng vì hai chúng ta không buồn chú ý đến sự có mặt của mình.
Nghe nói lão thái giám họ Từ này từ nhỏ đã theo hầu Hoàng đế, thế nên hiện nay ông ta có địa vị khá cao trong hoàng cung, được Hoàng đế yêu quý vô cùng. Ngay cả lão thần nhất phẩm cũng phải lễ phép, tử tế với ông ta vài phần. Ta nhanh chóng bước đến trước mặt Từ công công hành lễ. Từ công công liếc mắt nhìn qua, cũng chẳng buồn nói lời khách khí, dường như hoàn toàn không hề coi vị thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng như ta ra gì.
“Ngọc cô nương, Hoàng thượng ra lệnh mời cô nương nhập cung.” Một lúc sau, ông ta mới chậm rãi lên tiếng.
“Từ công công, ta vừa hay cũng muốn nhập cung thăm phụ hoàng, chi bằng…”
“Hoàng thượng có dặn thêm, chỉ mời một mình Ngọc cô nương vào cung, xin Tần vương Điện hạ lượng thứ!” Từ