XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.

tân nương hạnh phúc nhất thiên hạ này, thế nhưng vừa chớp mắt một cái, mới phát hiện tất cả chẳng qua chỉ là một giấc mộng. Nhớ lại những ngày gặp mặt đầu tiên, chàng chủ động làm quen với ta, thì ra tất cả đều đã được lên kế hoạch từ trước. Rồi những sớm những chiều cùng sánh vai nhau tiếp đó, ta vẫn luôn tưởng rằng là thật, thế nhưng chính chàng đã lên tiếng xác nhận tất cả chỉ là giả dối. Ngọc Phiến Nhi, thế gian này còn có người nào hoang đường, ngốc nghếch hơn mày nữa không?
Đới au khi cứu được Diệp, ta sẽ đưa bọn Hoa Hoa tiếp tục đi ăn xin, chẳng quay lại cái nơi chán ghét này thêm nữa. Nào là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng, nào là Vương phi, lão nương ta giờ thì chẳng còn gì tiếc nuối. Nam Cung Diệu, ta cũng chẳng tiếc nuối gì chàng, một mình ta làm ăn xin, sống rất ổn, chẳng cần phải nhìn sắc mặt của đám Hoàng thượng, phi tử trong cung mà sống qua ngày thêm nữa.
Thành Trường An dưới bóng đêm mịt mùng buồn bã, cô liêu, quạnh vắng. Tạm biệt thành Trường An mà xưa nay ta vẫn luôn coi là quê hương của mình. Tạm biệt Nam Cung Diệu.
“Hiện nay chúng ta bắt đầu hành tẩu giang hồ, tất cả đều phải phấn chấn tinh thần lên!” Ta gõ mạnh lên đầu Hoa Hoa, mở miệng thốt ra vài lời hào sảng.
Hoa Hoa liên tục xoa đầu, nhìn ta đầy uất ức. Bọn Qua Qua, Quả Quả lập tức đứng cách xa ta một đoạn để tránh ta bất ngờ lại gõ lên người bọn chúng. Ta mỉm cười rồi bước thẳng lên phía trước. Cho tới khi đến cổng phía bắc, lúc này trái tim ta mới đau đớn như bị búa đập, dao đâm, cứ như thể ai đó đang muốn xé ta thành hai mảnh, hòng chia lìa thể xác và linh hồn.
Trường An, ta cảm thấy, ta đã đánh mất thứ quan trọng nhất của mình rồi…






Đơn Độc Tiến Vào Vạn Dặm Đại Mạc
Đêm tối đen như mực. Vầng trăng mờ ảo treo giữa bầu trời, mang theo thứ sắc màu ma mị. Hương trúc thanh khiết thoang thoảng trong không gian, vừa quen thuộc lại vừa nhuốm mùi nguy hiểm.
“Lão đại, tại sao tỷ dừng lại thế?”
“Mùi hương này…”
Hương trúc, hình như ta đã ngửi thấy mùi hương này ở đâu rồi thì phải? Thì ra là ngài.
“Nàng không cần phải nói lời cảm ơn, có lẽ sau này nàng sẽ hối hận vì quyết định ngày hôm nay của mình đấy. Lúc đó có khi nàng lại chuyển sang căm hận ta chưa biết chừng. Bước ra khỏi thành Trường An đồng nghĩa với việc phản bội lại Nam Cung Diệu, Ngọc Phiến Nhi, nàng hãy tự lo cho bản thân mình. Chúng ta sau này sẽ còn gặp lại.” Nói rồi, ngài dần biến amats trong bóng đêm đen. Người đàn ông này quả thực đáng sợ như một cô hồn dã quỷ.
Ta chẳng còn thời gian nghĩ về ngài ấy thêm nữa, lập tức kéo bọn Hoa Hoa, Quả Quả đi vào bên trong miệng giếng.
Khi chúng ta đi ra khỏi mật đạo, trời đã gần sáng. Thì ra mật đạo này hướng ra khu rừng phía Bắc Trường An. Hai bên đều là cây cỏ rậm rạp, ở giữa có một con đường nhỏ uốn lượn, đính đầy bùn đất và cỏ dại, cứ như có người vừa đi qua, lại giống như bị ngựa đạp lên vậy. Sương đọng trên cây cỏ hai bên đường không ngừng nhỏ xuống mặt đất.
Ta và bọn Hoa Hoa leo lên xe ngựa, thế nhưng chẳng ai biết điều khiển xe ngựa thế nào, rốt cuộc chỉ biết kéo cương không ngừng thét lớn. Con ngựa này không biết nghe có hiểu không, liền kéo chúng ta tiến nhanh về phía trước. Ta vén rèm, nhìn cây cối hoa cỏ hai bên đường dần biến thành một màu xanh mơ hồ, chẳng nhìn rõ được gì mà cảm thấy cực đau đớn.
***
Chúng ta đi liên tục không dừng lại chút nào, cũng chẳng biết đã bao ngày trôi qua, đi được bao nhiêu dặm đường. Thế nhưng cảnh sắc hai bên đường càng lúc càng hoang vu, cát bay ngợp trời, chẳng thấy một bóng người qua lại. Lẽ nào đây chính là Hồi Cốt mà mọi người vẫn thường nói tới? Ta vén rèm xe lên, đưa mắt nhìn về phía xa, hiếu kỳ bọn Hoa Hoa, Quả Quả cũng nhô đầu ra ngó.
“Oa! Lão đại, đây là nơi quỷ quái gì mà sao nhiều cát thế?” Quả Quả há hốc miệng, ngô nghê cấy tiếng hỏi.
“Đúng thế, tại sao chẳng thấy một ai cả, thật là kì quái, lão đại, có phải tỷ đi sai đường rồi không?” Thảo Thảo quay sang nhìn ta hỏi.
“Đồ ngốc, đánh trận thì mọi người đương nhiên phải bỏ chạy hết chứ, ta nói cho đệ biết, nơi này trước kia còn nhộn nhịp hơn cả Trường An đó.” Ta liền đưa tay gõ lên đầu của Thảo Thảo, bản thân lúc này có phần chán nản, nơi đây nhiều cát như vậy, nhìn thế nào cũng chẳng giống chỗ dành cho con người ở. Lẽ nào ta thực sự đã đi nhầm đường? Thôi chết, nếu vậy ở nơi quỷ quái thế này ta biết tìm ai mà hỏi đường đây?
“Không phải chứ, lão đại, tỷ nói chỗ này từng nhộn nhịp hơn cả Trường An sao? Đệ thấy chỗ này ngoài cát ra vẫn chỉ là cát, chẳng có lấy một căn nhà nào, tỷ chắc chắn đây là đường tới Hồi Cốt ư?” Qua Qua cũng thốt lên.
“Đánh nhau một trận, nhà cửa đổ nát cả rồi. Ở nơi này nhà của họ đều được làm từ cát, đổ xuống là sẽ lại biến thành cát thôi. Tất cả im miệng cho ta, nói nhiều thế thực khiến ta nhức hết cả đầu!” Ta chán nản lên tiếng.
Ta bước ra khỏi xe ngựa, vừa đặt chân xuống cát tức thì hai chân bị lún sâu vào trong. Dưới ánh mắng mặt trời gay gắt, cát trở nên bóng rát. Ta