Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342064
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.
g phu “tay không nắm tiễn, nhắm trúng bách bộ”, nét mặt hoàn toàn kinh ngạc.
“Ta sẽ không để những kẻ đã làm tổn thương nàng, còn sống mà rời khỏi nơi này đâu!” Ánh mắt Diệp hiển hiện niềm căm hận vô bờ bến.
“Người đâu, bố trận, nghênh chiến!” Diệp bế ta đề khí bay thẳng lên ngựa, cởi áo giáp đang mặc ra khoác lên người ta. Ngài kiêu ngạo nghênh chiến hoàn toàn không cần áo giáp, y phục nhẹ bay trong gió. Hình ảnh đó khiến ngay đến binh sĩ Hồi Cốt cũng phải kinh ngạc đặc biệt khi đối diện trước khí thế ngút trời của ngài. Mấy tên đứng đầu, tay cầm khiên che chắn đã lui lại phía sau vài bước.
Lúc này, Đóa Lệ Tư im lặng nhìn cảnh tượng trước mặt, niềm lo lắng trong mắt nàng chưa một phút thuyên giảm. Đột nhiên, nàng quay sang ta, khẽ mấp máy môi. Do có một thời gian ta từng bị điếc cục bộ, nên có thể hiểu được khẩu hình. Khi nắm rõ được ý tứ của Đóa Lệ Tư, ta liền gật đầu.
“Đừng vào thành nữa!” Ta khẽ cựa mình trong vòng tay Diệp, máu ở vết thương trên vai vì thế lại chảy ra nhiều hơn.
“Sao vậy, có phải ta lại chạm vào vết thương của nàng không?” Diệp ôm chặt lấy ta, giọng nói đã dịu dàng đi rất nhiều.
“Chúng ta có bao nhiêu ngựa? Có thể chạy nhanh đến mức nào? Có nhanh hơn gió… nhanh hơn lửa không?” Ta khó khăn lắm mới nói hết một câu, đương nhiên đây đều là điều Đóa Lệ Tư vừa nói với ta. Bởi Đóa Lệ Tư biết Diệp tuyệt đối không tin nàng ấy, thế nhưng nhất định sẽ tin tưởng ta.
“Ý của nàng là…” Diệp suy nghĩ một hồi rồi nhìn ta lo lắng hỏi. Ta gắng hết sức rướn người dậy để nhìn rõ khẩu hình của Đóa Lệ Tư hơn nữa.
“Cỏ khô chính là mồi lửa tốt nhất, một khi lửa cháy lớn, ngựa có chạy nhanh đến mấy cũng chẳng thể nhanh hơn gió, hơn lửa được. Vì chúng ta chưa từng sống ở Mạc Bắc thế nên chẳng thể biết được sự lợi hại của một đám cháy lớn tại nơi này. Nhất là vào những ngày thời tiết nắng nóng như hôm nay, chẳng cần đến mấy canh giờ, nơi đây sẽ biến thành một đống tro tàn đổ nát.”
“Nàng có cách sao?”
“Tuy rằng hướng gió rất bất lợi, thế nhưng chúng ta vẫn có thể dựa vào nó để giữ mạng sống của mình. Ngài hãy cho người đi châm lửa, nhanh chóng đốt một vòng tòn lớn trong khoảng đất trống trước mặt, rồi mọi người… trốn vào bên trong vòng tròn đó.” Ta nặng nhọc nói từng từ. Mất máu nhiều khiến tâm trí ta bắt đầu trở nên mơ màng.
“Ta hiểu rồi, Phiến Nhi, nàng quả nhiên là phúc tinh của ta!” Diệp hân hoan nói. Dứt lời ngài liền ra lệnh cho đám binh sĩ làm theo ý ta vừa nói sau đó cả người, ngựa trốn vào trong khoảng đất giữa vòng tròn vừa tạo ra đó. Thế lửa theo gió dần mở rộng, thế nhưng lưỡi lửa vừa chạm đến đường viền quanh khoảnh đất mà chúng ta vừa tạo nên tức thì tắt lịm. Mọi người không ngừng reo hò mừng rỡ, còn ta chỉ cảm thấy hai mí mắt càng lúc càng nặng, dường như ta đã chẳng thể nào chống chọi được thêm nữa.
“Phiến Nhi! Phiến Nhi!” Giữa tiếng gọi thống thiết, ta chỉ nhìn thấy một điều duy nhất trong mắt Diệp đó là nỗi hoảng sợ. Nỗi hoảng sợ khi phải mất đi người thân yêu nhất.
“Hãy thả vị cô nương đó ra, chỉ có nàng ấy mới có thể cứu ta mà thôi!” Dứt lời ta rốt cuộc cũng ngất lịm trong vòng tay Diệp.
***
Ta cứ miên man trong những cơn mê. Đến khi tỉnh lại, bản thân ta cũng không biết đã trôi qua bao ngày.
“Đứng ngoài sa trường mấy người vui. Tự cổ đến nay mấy người trở lại? Đến Hồi Cốt này rồi, binh sĩ Đại Kỳ chẳng còn ai sợ chết.”
“Tướng quân anh dũng, không màng sống chết, tiểu nữ vô cùng cảm phục. thế nhưng tướng quân, ngài không cảm thấy vì sự anh dũng của riêng mình mà bắt người trong thiên hạ phải chết chung, như vậy là vô cùng tàn nhẫn sao?”
Vừa mới tỉnh lại, ta liền nghe thấy có tiếng người đang tranh cãi. Đưa mắt nhìn sang thì ra là Diệp và Đóa Lệ Tư. Diệp biết tiếng Hồi Cốt? Ta bất giác cảm thấy ngạc nhiên, nhưng lại nghĩ, ngay đến bản thân mình chỉ trong một khoảng thời gian ngắn còn học được tiếng Hồi Cốt thì Diệp chẳng có lí gì mà không thể. Xem ra, ta đúng là đã hôn mê quá lâu rồi.
“Sinh linh đồ thán, thi thể chất chồng, chỉ vì muốn thỏa mãn dục vọng và dã tâm của mấy người đàn ông các người. Có đáng không?”
“Cô nương không cần nói nhiều, dù thế nào đi nữa, Đại Kỳ không thể lui binh trước được.”
Phiền chết đi được, rốt cuộc bọn họ đang tranh cãi gì thế?
“Tại sao các ngài đều cố chấp như vậy chứ?”
“Đây không phải là cố chấp. Đối với một người lính, sỉ nhục lớn nhất không phải là chết trận mà là thoái lui. Đại trượng phu có thể chết, không thể bại.” Giọng Diệp đã tràn đầy phẫn nộ.
“Đây chính là lòng dũng cảm mà đàn ông các ngài vẫn thường nhắc đến sao? Ngài mau nhìn Phiến Nhi xem, lại nhìn đám binh sĩ của mình nữa. Bọn họ nhỏ nhất mới có mười mấy tuổi, già thì cũng đã tóc pha tiêu rồi. Bọn họ đều có phụ mẫu, có thê tử. Người thân họ đang mòn mỏi chờ họ về đoàn viên, ngài nghĩ xem chỉ vì một câu nói “đại trượng phu có thể chết, không thể bại” của ngài mà phụ mẫu mất đi con cái, trẻ nhỏ mất đi phụ thân, thê tử mất đi tướng công. Sau cùng các ngài sẽ đạt được gì chứ? Tất cả chỉ vì một lời tán dương của Hoàng đế Đại Kỳ thôi sao