Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.
?”
Trái tim ta thắt lại, bất giác thấy khâm phục Đóa Lệ Tư vô cùng. Quả thực ta chưa từng được nghe những đạo lý mà nàng ta vừa nhắc tới trước đây bao giờ. Mọi người không phải đều muốn làm một người lính anh dũng trên sa trường sao? Thế nhưng những lời nàng ta nói lại vô cùng thấu tình đạt lí.
“Các ngài có phụ mẫu không? Con đi chinh chiến, phụ mẫu ở nhà ngày ngóng đêm trông, các ngài nhẫn tâm nhìn người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh hay sao? Nếu không có chiến tranh, khi phụ mẫu ốm bệnh, các ngài có thể ở bên cạnh chăm sóc không phải sẽ tốt hơn sao. Người Trung Nguyên các ngài chẳng phải có câu “trăm sự chữ hiếu đứng đầu” à? Vậy lòng hiếu thuận đó đâu rồi? Trong số các ngài đứng đây, e là có người thậm chí còn không nghe được tiếng khóc đầu tiên của đứa con đầu lòng? Lẽ nào các ngài không nhớ thương người thân của mình sao?”
Trái tim ta lại từng hỏi quặn thắt, đột nhiên nhớ về Trường An, nhớ đến người đàn ông giảo hoạt như hồ li của mình.
“Á!” Vì mải suy nghĩ, ta không để ý động vào vết thương trên vai. Nghe tiếng kêu của ta, Diệp vội vã xông lại đỡ ta ngồi dậy.
“Phiến Nhi, nàng tỉnh rồi sao? Đầu mũi tên đó có tẩm thuốc độc đặc chế của người Hồi Cốt, may mà có thuốc giải của cô nương Đóa Lệ Tư nên mới giữ tính mạng của nàng lại được. Nàng đã hôn mê mười mấy ngày rồi đấy.” Diệp nhìn ta, ánh mắt đầy xót thương.
“Diệp, đây là đâu? Ngài đỡ ta ra ngoài được không? Ta nằm mãi trong này cảm thấy bí bức quá!” Ta nhìn Đóa Lệ Tư nháy mắt, rồi ra hiệu những chuyện tiếp theo nàng ấy cứ an tâm giao lại cho ta là xong. Sau đó ta kéo vạt áo Diệp, nũng nịu nói. Diệp nhìn vết thương của ta, do dự một hồi, sau cùng gật đầu đồng ý, bế ta bước ra khỏi lều.
Trước mắt ta, hoàng hôn nhuốm đỏ cả bầu trời, những dãy núi tím thẫm trập trùng xa xa. Dưới ánh chiều, cảnh binh lính, doanh trại, vũ khí hiện lên hào hùng. Lá cờ nhuốm máu vẫn không ngừng tung bay trong gió, cán cờ màu bạc ánh lên vẻ lấp lánh mà huy hoàng. Chiến tranh vô tình đã phá hỏng cảnh hoàng hôn yên bình, tuyệt đẹp. Nếu không có chiến tranh, có lẽ lúc này mọi người vẫn còn đang thả trâu thả cừu, du mục hát ca. Ta nhìn Đóa Lệ Tư, càng hiểu hơn mục đích nàng ta đến đây. Tất cả chỉ vì muốn Hồi Cốt được bình yên, nên nàng ta không ngại hiểm nguy đến giảng hòa. Bởi lẽ nàng ta thấu hiểu một điều dù thắng hay thua, hai bên đều phải trả một cái giá quá đắt. Đó là máu thịt của đồng bào mình.
“Tại sao nàng tới Hồi Cốt? Nàng có biết làm vậy nguy hiểm thế nào không?” Ngữ khí Diệp như đang trách móc ta.
“Có phải ngài phát hiện ra quân lương có vấn đề? Trong khi lương thảo tiếp tế còn chưa được chuyển tới?” Ta không trả lời câu hỏi của ngài mà hỏi lại.
“Sao nàng biết?”
“Ngày hôm đó, sau khi làm lễ bái đường xong, vì đói bụng quá, ta liền chạy tới từ đường của vương phủ tìm đồ ăn vụng. Kết quả, ta đã nghe được đoạn nói chuyện giữa Diệu và Hoàng Phủ Trung Nghĩa, biết được đây đều là kế hoạch mà họ làm theo âm mưu của Tinh Thích. Thực ra Tinh Thích là người Hồi Cốt, trước kia chính là Quang minh tả sứ của Linh Tiêu Các. Hắn cho người giả làm binh sĩ Hồi Cốt quấy nhiễu, thách thức chúng ta ở biên cương, để Trường An xuất binh chinh phạt. Mặt khác, hắn lại xúi giục Kha Hãn Hồi Cốt hủy bỏ giao ước, phát binh phản kháng. Còn Diệu vì muốn mượn binh lực của Hồi Cốt để giết ngài, cho nên đã tráo đổi lương thực.”
“Vào ngày đại hôn khi nghe lén được những lời này, nàng đã quyết định vượt ngàn dặm đường xa xôi tới đây chỉ để thông báo cho ta biết mọi chuyện sao? Nói vậy, nàng vẫn chưa thực sự kết hôn với Diệu?” Diệp dường như ôm ta chặt hơn, thì thầm khẽ hỏi. Ta lặng lẽ cúi đầu trong lòng ngài thầm nghĩ có lẽ duyên phận giữa ta và Diệu đã tận. Chàng làm sao có thể tiếp tục cần một người phụ nữ đã phản bội, bán rẻ chàng thế chứ?
“Diệp, chết trận dễ dàng thắng trận khó. Trận chiến này, ngay từ đầu chúng ta đã bại rồi. Đừng đánh thêm nữa, để tránh kẻ thù vui sướng, người thân đau lòng, và cũng đừng để những người có mưu đồ bất chính ngồi đó làm ngư ông đắc lợi. Từ bỏ nhiều khi còn cần nhiều lòng dũng cảm hơn là kiên trì cố thủ. Chúng ta hãy thoái binh thôi.” Lần đầu tiên, ta dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để cầu khẩn Diệp. Ta không thể để Diệu tiếp tục sai lầm thêm nữa, không thể để đến khi mọi chuyện không cách vãn hồi lại được. Tuy rằng Diệu chưa từng thật lòng với ta thế nhưng… chàng đã từng cho ta có cảm giác ấm áp hiếm hoi và đáng quý nhất trong cuộc đời này, dẫu rằng… nó giả tạo và mong manh dễ vỡ.
“Được, ta hứa với nàng, sẽ giảng hòa cùng Hồi Cốt.” Diệp nhìn ta chăm chú, im lặng hồi lâu rồi đáp. Giây phút nhận được câu trả lời của Diệp ta quay đầu nhìn Đóa Lệ Tư nhẹ nở nụ cười.
“May mà nàng kịp thời khuyên nhủ, nếu không vị tướng quân nóng tính của nàng đã giết chết ta rồi!” Đóa Lệ Tư mỉm cười dịu dàng. Ánh hoàng hôn khiến bộ y phục trắng như tuyết của nàng ta biến thành màu hồng rực rỡ, trông nàng ta chẳng khác nào một chú phượng hoàng lửa giữa mênh mông đại mạc.
“Mấy ngày nữa vết thương nàng khỏi rồi, chúng ta sẽ cùng tới Đôn Hoàng.” Nàng ta n