Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.
i máu tanh lại càng thêm điên cuồng phẫn nộ, không ngừng gầm lên, thanh âm vang vọng cả đại điện. Sư tử lại xông lên, lúc này thân thủ Diệp nhanh như chim én, ngài đột nhiên bay lên, đạp chân thẳng vào song sắt lấy đà. Đóa Lệ Tư đứng một bên không ngừng vỗ tay tán thưởng. Ngài giũ y phục, lạnh lùng dịch người sang một bên, trông thực trác tuyệt oai phong!
“Thân thủ quá tuyệt, thật không ngờ Tứ Điện hạ lại là một cao thủ lợi hại như vậy!” Hoắc Thanh Hấn cũng không khỏi gật đầu tán thưởng.
Con sư tử không vồ được mồi, lại thêm phẫn nộ, xác định phương hướng, xông về phía Diệp lần thứ ba. Diệp lộn người, cưỡi thẳng lên lưng sư tử. Con sư tử còn lại thấy vậy do dự một hồi chẳng dám xông lên trước nữa.
“Dừng!” Hoắc Thanh Hấn huýt sáo ra hiệu, tức thì hai con sư tử nhanh chóng nằm xuống ngoan ngoãn như chú mèo.
“Có dũng có mưu, Hoắc Thanh Hấn ta xưa nay chưa từng khâm phục ai cả. Ngài là người đầu tiên đấy!” Hoắc Thanh Hấn đưa tay sờ cằm, xem thái độ cực kỳ hứng thú.
“vậy ngài đã đồng ý?”
“Trước khi các ngài tới đây, có người đến và đã nói hết mọi chuyện cho ta nghe cả rồi. Lúc nãy, ta chỉ muốn thử thành ý và sự quyết tâm của Điện hạ mà thôi.” Hoắc Thanh Hấn vẫy tay cho tất cả mọi người lui xuống, chỉ để lại ta, Đóa Lệ Tư và Diệp.
“Có người vì việc nghị hòa mà đến tìm ca ca sao? Là ai thế?” Đóa Lệ Tư kinh ngạc cất tiếng hỏi.
“Là ta.” Một giọng nói dõng dạc vang lên phía sau tấm rèm, cùng khoảnh khắc kiếm khí mạnh mẽ bùng lên, chỉ trong nháy mắt, có người bay vụt đến trước mặt chúng ta.
“Thì ra là Tuyết Thần, Các chủ Linh Tiêu Các, thất kính.” Diệp liền vòng tay lên trước ngực đưa lời chào hỏi.
“Quả nhiên là có mắt nhìn, ngài ấy chính là Các chủ Linh Tiêu Các… Úy Trì Tuyết Dung.” Hoắc Thanh Hấn nói xong liền mời chúng ta vào trong nhập tọa.
“Không biết Tứ Điện hạ có dự định thế nào?” Tuyết Thần nhìn Diệu cất lời hỏi.
“tất cả mọi chuyện đều do Hoàng huynh ta nghe theo lời xúi giục của kẻ xấu nên mới tạo ra cục diện ngày hôm nay. Sau khi về nước ta sẽ bẩm báo lại sự tình cho Phụ hoàng rồi giao trả phản đồ Tinh Thích cho Linh Tiêu Các xử lý. Mong rằng Thành chủ bẩm báo lại chân tướng sự việc một cách rõ ràng với Kha Hãn.” Lúc nghe Diệp nói sẽ quay về Trường An, ta nhận thấy ánh mắt Đóa Lệ Tư hiện rõ nét muộn phiền.
“Cũng được, hành lý cùng lộ phí ta đã dặn người chuẩn bị hết rồi.” Hoắc Thanh Hấn gật đầu đáp.
“Mọi người thực sự quá xem thừng Tinh Thích. Quay về Trường An? Chỉ sợ lúc này Trường An đã không còn là Trường An mà mọi người biết nữa.” Tuyết Thần đứng một bên đột nhiên cười lạnh nói.
“Lời này nghĩa là sao?” Tuyết Thần vừa lên tiếng, sắc mặt của mọi người tức thì trắng nhợt.
“Tinh Thích thực chất không phải người Hồi Cốt, hắn lại càng không lấy lòng Hoàng tử Đại Kỳ chỉ vì cầu cạnh phú quý và quyền lực. Mục đích của hắn chỉ có một, đó là khiến cho cả Hồi Cốt và Đại Kỳ nước mất nhà tan.” Tuyết Thần chậm rãi đưa lời giải thích. Lúc nghe xong những lời này, trái tim ta đau đớn từng cơn, mọi chuyện rốt cuộc là sao chứ?
“Các ngươi có biết thân phận thực sự của Tinh Thích là gì không? Mười tám năm trước, ở Tây Vực có một quốc gia nhỏ tên là Lâu Lan, sau khi bị Hồi Cốt thôn tính, chỉ còn lại một Hoàng tử vừa mới lên bốn. Tám năm trước, sau khi Đại Kỳ thống nhất cả dải Miêu Cương Tây Vục, Hồi Cốt và Nam Chiếu lần lượt trở thành tiểu quốc phụ thuộc Đại Kỳ. Để thể hiện lòng trung thành, Hồi Cốt và Nam Chiếu đều theo lệ đưa con tin tới Trường An. Năm đó, Hoàng tử Lâu Lan mới mười hai tuổi đã phải thay vương tử Hồi Cốt tới Trường An làm con tin.” Lời Tuyết Thần vừa dứt, sắc mặt của mọi người càng thêm nhợt nhạt. Lẽ nào vị Hoàng tử Lâu Lan đó chính là Tinh Thích? Bởi vì mối căm hận trong lòng nên Tinh Thích quyết định quay về báo thù?
“ta trước tự phụ, rốt cuộc sau cùng vẫn cứ bại trong tay hắn. mấy năm trước, Tinh Thích đột nhiên quay về Hồi Cốt, đồng thời mang trong người thứ võ công xuất quỷ nhập thần, vô cùng kì quái. Ta vì yêu thích công phu tuyệt đỉnh đó của hắn cho nên mặc cho mọi người phản đối, vẫn kiên quyết kéo hắn về gia nhập Linh Tiêu Các. Lúc đó hắn che giấu thân phận rất giỏi, cũng hết lòng trung thành với ta, vì thế ta thậm chí đã đề bạt hắn lên làm Quang minh tả sứ, để hắn tận trung với Kha Hãn. Thế nhưng hắn vẫn chỉ là một con chó bất trung. Một lần, nhân lúc ta bế quan luyện công, hắn tập kích đánh lén khiến ta bị tẩu hỏa nhập ma. Khó khăn lắm ta mới trốn thoát khỏi ma chưởng của hắn nhưng vẫn bị hắn truy sát suốt dọc đường chạy trốn. Đến bây giờ ta mới biết thì ra hắn trước nay chưa từng quên mối thù vong quốc.” Dứt lời, Tuyết Thần đau đớn đấm mạnh lên tường.
“Hắn không thể quay lại Hồi Cốt được nữa, cho nên ngài phải đến cầu cứu Kha Hãn một lần. Nếu ngài không làm vậy ta e chẳng còn đường sống. Nếu ta là ngài, chắc chắn sẽ đến nước Nam Chiếu xin cứu viện.” Diệp nhìn Tuyết Thần rồi đưa lời suy đoán.
“Đúng vậy, ta đích thực đã đến nước Nam Chiếu, thế lực của Hồi Cốt và Nam Chiếu gộp lại khá mạnh, ta hi vọng họ sẽ ra tay tương trợ. Thế nhưng, khô