Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2074 lượt.

tức thì rơi xuống dưới không chút phòng bị. Trong lúc hoảng loạn, ta chỉ biết nắm chặt lấy y phục hắn không rời.
Vì quá hoang mang, ta cũng chẳng biết bản thân đã nắm phải cái gì, chỉ nghe xoẹt một tiếng, như có thứ gì bị bứt ra, rồi ta nắm theo một vật giống như một sợi dây chuyền rơi tõm xuống giếng. Làn nước lạnh giá nhanh chóng nhấn chìm ta. Quá sợ hãi, ta không ngừng vùng vẫy, thế nhưng càng vùng vẫy ta lại càng chìm xuống nhanh hơn. Xung quanh trơn tuột, hoàn toàn không có chỗ nào để bám víu. Ta cố gắng nín thở, cảm giác lồng ngực như đang bị một tảng đá ngàn cân đè lên.
Cứu với! Cứu với! “Bồ tát nương nương, Như Lai gia gia, Ngọc Hoàng đại đế, xin các ngài hãy cứu con! Con xin thề…nếu ai cứu được mạng này, con nhất định sẽ gán thân đền đáp.” Ta không ngừng cầu khấn rồi nhanh chóng nhận ra, nước giếng lạnh hơn nước bên ngoài cả trăm ngàn lần. Bộ y phục mỏng manh của ta bập bềnh trong nước. Làn nước giá lạnh như nghìn con dao sắc nhọn liên tiếp cứa lên da thịt. Xung quanh toàn nước khiến ta không tài nào mở nổi mắt. Ta nỗ lực nín thở đến mức toàn thân run lên bần bật.
Vào lúc đầu óc ta bắt đầu mơ màng, quay cuồng, thì có thứ gì đó nhảy ùm xuống làn nước lạnh. Dưới giếng tối đen như mực, thứ nhảy vào lại quá to lớn, phải chăng là quái thú? Ta chột dạ, chết dưới nước, da thịt bủng beo đã đủ xấu rồi, lẽ nào còn có quái thú muốn ăn thịt bản cô nương khiến ta chết không toàn thây?
Ý thức càng lúc càng mơ hồ, ta giật mình phát hiện quái thú ấy đang gắng sức cướp lấy sợi dây chuyền trong tay ta. Ta tức giận hạ quyết tâm giành nhau với nó. Dù sao nó cũng là tài vật sau cùng trong cuộc đời ăn trộm của bản cô nương, làm sao có thể dễ dàng để cho con quái thú lai lịch bất minh như ngươi cướp đi cơ chứ. Trong lúc giằng co, ta và con quái thú càng lúc càng chìm sâu xuống nước. Chẳng biết rốt cuộc cái giếng này sâu bao nhiêu, chỉ biết áp lực dưới đáy giếng khiến cho hai tai ta đau nhói. Giữa lúc ngàng cân treo sợi tóc con quái thú vẫn quyết không chịu từ bỏ cuộc tranh giành.
Dù chết đến nơi rồi nhưng ta vẫn dồn hết sức để bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng… Thà chết ta cũng nhất định phải bảo vệ báu vật ăn trộm tới cùng. Ta và quái thú cứ như vậy tiếp tục chìm xuống. Dòng nước càng lúc càng xiết mạnh như thể một cơn lốc, xoáy hai chúng ta vào một thế giới khác.
***
Không biết qua bao lâu rôt cuộc thì ta cũng tỉnh lại. Khi mở mắt ta thấy mình đã không còn ở trong nước nữa.
Đây là nơi nào chứ? Ta sờ lên khuôn mặt đầm đìa nước của mình, cảm giác ngửi được cả mùi rêu ẩm mốc. Y phục của ta chưa khô hết, dính chặt vào người khiến ta cảm thấy lạnh vô cùng.
Đang định bò dậy, ta liền phát hiện có thứ gì đó đang níu giữ mình lại. Ta định thần nhìn sang…trời đất quỷ thần ơi! Tên ma đầu sát nhân Nam Cung Diệp đang nằm ngay bên cạnh ta, tay ta vẫn nắm chặt lấy sợi dây bạc trong tay ta. Lẽ nào, con quái thú rơi từ trên trời xuống mà ta thấy lúc trước là hắn? Bởi vì thấy ta lấy sợi dây bạc của mình nên hắn đã liều mình nhảy xuống đáy giếng giành lại? Chắc không đến mức điên khùng thế chứ? Nghĩ đến việc được tên ma đầu sát nhân này lôi lên bờ, khóe miệng ta khẽ co giật, sắc mặt đen sẫm lại. Bồ tát tỷ tỷ, lúc nãy con đã lập một lời thề nếu ai cứu mạng, con nhất định sẽ gán thân đền đáp, nhưng liệu lúc này con có thể thu hồi lời thề đó không?
Ta loạng choạng đứng dậy, nuốt nước miếng, hắt xì hơi vài cái, rồi trợn mắt nhìn Nam Cung Diệp đang nằm trên mặt đất, trong lòng không khỏi thầm vui sướng. Quả nhiên ông trời có mắt, phong thủy chuyển dời, cuối cùng đã đến lượt ta đứng hắn nằm, ta tỉnh còn hắn ngất lịm. Lúc này ta không trả thù hắn thì đợi đến khi nào? Ta sẽ cho ngươi biết kết cục của những kẻ dám đắc tội với Đệ nhất thần trộm phố Tây là như thế nào. Ta đưa tay phẩy mũi, tiến lên phía trước, cúi người tìm trên người hắn xem còn có bảo bối gì không rồi tính tiếp.
Không phải chứ! Đường đường là một Hoàng tử, Vương gia đương triều, không ngờ ngươi chẳng còn thứ gì đáng tiền cả. Ta dùng tay lần sờ loạn xạ trên người hắn, thế nhưng chỉ thấy mấy tấm lệnh bài, mấy miếng ngọc vỡ, và vài tờ giấy nhăn nhúm viết đầy chữ. Không có ngân lượng, lại chẳng có ngân phiếu, hắn thậm chí còn nghèo hơn một tên ăn mày là ta nữa.
“Đáng ghét! Mong là cả cuộc đời này ta không bao giờ phải gặp lại ngươi nữa.” Ta trừng mắt lườm hắn, trong lòng nảy sinh bao phương thức trả thù. Tên tiểu tử thối, dám bóp cổ ta khiến ta phải cầu xin thê thảm. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, nhưng vì bản cô nương là ăn mày nên báo thù chậm chỉ nửa khắc thôi cũng là quá muộn rồi.
“Ma đầu sát nhân, sau này gặp lại nhau nữa.” Ta nhấc chân đá mạnh vào người hắn.
“Ây da!” Chỗ này mặt đất trơn quá! Ta vừa dùng sức một chút cả người đã phi qua, ngã thẳng lên người tên ma đầu sát nhân cuồng loạn. Cằm ta bổ thẳng vào trán hắn. “Á!” Đầu của tên này phải chăng được làm từ sắt, đau chết đi được. Ta vừa xoa chiếc cằm đau đớn, vừa nguyền rủa chiếc đầu chết tiệt của tên khốn. Tên ma đầu sát nhân này nhất định đã luyện thiết đầu công, suýt chút nữa thì