Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342134
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.
nghe thấy có tiếng như thứ gì rơi xuống nước, hóa ra tên quỷ say rượu kia nghiêng nghiêng ngả ngả đứng không vững đã rơi tòm xuống đầm.
“Mẹ kiếp, tại sao sau chỗ đi vệ sinh này lại còn một hố nước…” Giọng nói của tên quỷ say rượu oang oang vang lên khiến ta không nhịn được cười. Đúng là báo ứng, đáng đời.
Ta thận trọng lẻn vào dãy hành lang, ánh sáng nơi này càng lúc càng yếu, cảnh vật trước mặt càng lúc càng thêm quen thuộc. Lan can điêu khắc tinh tế, hoa cỏ tươi tốt, tất cả mọi cảnh vật nơi đây đều giống hệt với những gì ta nhìn thấy trước đó, điều này thực khiến ta không khỏi thấy kinh hãi. Ta cố gắng kìm nén tâm trạng lo lắng phập phồng, đi vòng qua bức bình phong điêu khắc tinh xảo, đẩy giá để bát tiên sang một bên, sau đó nín thở, nhẹ đẩy đẩy tấm gương ra, lấy biên Huyết Túc. Chính vào lúc đang vui mừng tột độ, trong đầu ta đột nhiên hiện lên hình ảnh…Không ngờ ta lại quên khuấy thanh đao đó.
Tức thì qua khóe mắt ta thấy ánh sáng chợt lóe lên, quả nhiên là có một thanh đao đang lao đến. Ta né sang một bên theo phản xạ, hàn khí tỏa ra từ thanh đao vụt ngang mặt. Lẽ nào, ta khó mà tránh khỏi kiếp nạn
Tương Tàn Sao Lại Vội Vã Thế?
Ánh trăng sáng một cách kì dị, trên chiếc gương đồng đột nhiên hiện lên hình ảnh cổ quái. Ánh đao, ngược lại càng khiến ánh trăng sáng lóa, đến độ ta chẳng thể mở mắt ra nổi. Tiếng binh khí va vào nhau chói tai, phá vỡ màn đêm tĩnh lặng, ta bất giác chau chặt đôi mày.
Giây phút nhìn thấy ánh kiếm lóe lên, ta vô cùng kinh ngạc. Vào khoảng khắc thanh đao đâm về phía ta, một thanh kiếm mềm như lá liễu lặng lẽ đưa đến đỡ trước mặt, nhẹ nhàng vòng quanh thân đao, thế nhưng lực ma sát giữa hai binh khí quá mạnh tạo ra tia lửa sáng lóe, chẳng khác nào những ngôi sao đang cháy sáng giữa trời đêm.
Lúc ánh lửa tóe lên ta đồng thời nhìn thấy đôi mắt sáng rực như hồ li, đôi mày cong cong, lúc mỉm cười, vết chân chim cuối mắt lộ ra vẻ ấm áp lạ thường.
Ta nuốt nước miếng, thu người sang một bên nhìn cảnh đao kiếm giao tranh. Trong nháy mắt, thế kiếm cuồng ngạo chẳng khác nào tuyết trắng bay dưới mặt trời, khiến đao thương rơi vào thế yếu. Cao thủ đối đầu, đêm yên tĩnh mà đao kiếm như sao trời.
Chàng ôm chặt lấy ta, chặt đến mức ta hoàn toàn không thể động đậy được. Giây phút chàng ôm chặt đó, ta có thể nghe rõ tiếng tim chàng đập loạn. Thế nhưng trái tim chàng đập mạnh thế nào, cũng chẳng thể bằng được mối ưu phiền lẩn khuất trong lòng ta.
Sai rồi, làm sao ta lại như vậy chứ? Đã nói là phải hận chàng, đã quyết định là phải cắt đứt mọi liên hệ, trong lòng ta thậm chí còn hạ quyết tâm không dưới hàng vạn lần, không được nhớ tới chàng. Vậy tại sao tất cả mọi chuyện lại không giống như ta mong muốn? Nhìn vết thương của ta, sao chàng lại đau lòng đến thế? Lúc chàng ôm ta vào lòng, sao ta có cảm giác như chàng chỉ hận không thể hòa thành làm một cùng ta? Lúc nãy tại phòng thuốc, chàng xuất hiện cứu ta rồi đưa ta chạy trốn? Lẽ nào từ đầu chí cuối ta đã sai? Diệu chưa từng có ý giết ta, tất cả đều là hiểu lầm của ta và Diệp?
Vậy những thứ mà ta nhìn thấy là gì, tại sao đám ăn mày vây giết chúng ta lại không ngừng nói cười với Diệu. Và Diệu thậm chí còn xuất hiện tại phủ của Phạm đại nhân? Rốt cuộc trong lúc ta và Diệp không có mặt, tại Trường An đã xảy ra những chuyện gì?
Trong lòng ta có quá nhiều nghi vấn, nhưng chẳng thể cất thành lời. Diệu hàng ngày dịu dàng tựa gió, đột nhiên chuyển sang ngạo nghễ ngang trời, ta thực sự chẳng hiểu gì về con người chàng nữa.
“May quá, may mà ta tới kịp. Đồ ham ăn, ta đã rất sợ đến muộn nàng sẽ xảy ra chuyện.”
“Chàng mới là đồ ham ăn ý…” Ta đưa lời phản bác, liền nghe thấy tiếng cười rất nhẹ của chàng. Nụ cười ấy của chàng tức thì khiến lòng ta mềm nhũn, bất giác còn làm ta nhớ đến người thiếu niên cô độc cầm chiếc đèn lồng đứng trên tường thành ngày xưa.
“Phiến Nhi, ta có thể bỏ mặc mọi khinh miệt trên thế gian này, nhưng mãi mãi chẳng thể làm tổn thương nàng. Ta có thể coi thường mọi tình cảm trong cuộc đời này, nhưng mãi mãi không thể không yêu nàng. Ta yêu nàng. Nghe chưa, ta yêu nàng.”
Thời gian như ngưng lại, ta có nghe nhầm không? Chàng đang nói gì vậy?
Kể từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên có người nói yêu ta. Ta tưởng cả cuộc đời này sẽ chẳng có ai yêu thương mình cả. Ta luôn nghĩ chỉ cần tự yêu bản thân là đủ, rằng hàng ngày cứ ăn xin, trộm cắp, sống cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc cũng xong.
Thế nhưng không hiểu sao, lòng ta cảm giác vui mừng lẫn buồn bã lại đan xen thế này. Thì ra, từ nhỏ đến lớn, ta vẫn luôn khát khao có một người yêu thương, lo lắng, chăm sóc cho mình, có người thương xót cho những lúc ta bị người ta đuổi đánh hoặc giả có người an ủi mỗi khi ta bị thương tích đầy mình.
“Sau này không cho phép nàng làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa, ta tuyệt đối không cho phép.” Chàng lại khẽ thì thầm. Ta nghe vây chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Rừng cây lá xanh, hương hoa thoang thoảng, chim chóc hót ca, nhưng tất