Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342132

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.

cả đều chẳng bằng được một câu nói: “Ta yêu nàng” mà chàng vừa thốt lên.
“Ta thực sự rất sợ, nếu ta đến muộn chút nữa thì nàng sẽ…” Nói đến đây Diệu không nói thêm gì nữa, nhẹ nhàng đẩy ta ra xem vết thương trên vai cho ta, trong ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng cùng đau đớn.
Bàn tay lúc này vẫn còn đang nắm chặt viên Huyết Túc. “Chàng cho rằng ta muốn mạo hiểm như vậy sao? Không phải là vì Diệp…”
Diệp! Ta đột nhiên tỉnh táo lại vài phần, không biết người trước mặt là địch hay bạn?
“Nàng đang lo lắng cho Diệp?” Giọng Diệu nhàn nhạt rồi chàng nhẹ nhàng buông tay, khẽ lui lại phía sau một bước. Lòng ta tức thì trống trải, chìm trong lạc lõng vô biên. Khoảnh khắc nhìn vào đoi mắt chàng, trái tim ta đau đến rỉ máu.
“Đám ăn mày đó…có phải là…” Ta thực sự không dám tiếp tục nhìn vào mắt chàng, giọng nói thậm chí run đến độ chính toàn thân nghe không rõ.
“Phiến Nhi, có nhiều chuyện không hề đơn giản như những gì nàng nghĩ, nàng sẽ chẳng thể nào hiểu được đâu.”
“Ta không hiểu gì chứ? Không hiểu tại sao chàng lại thủ túc tương tàn? Không hiểu vì sao chàng lại muốn…”
“Phiến Nhi, cho dù ta làm việc gì, cũng tuyệt đối không làm hại đến nàng.” Chàng nhìn vào mắt ta, nghiêm túc nói.
“Vậy còn Diệp thì sao? Diệp đã trúng độc, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát, ta…”
“Hắn đã không sao rồi! Còn nàng đó, đúng là đồ ham ăn, bị người ta bán rẻ lại còn ngồi đó mà đếm tiền cho họ?” Chàng đưa tay véo má ta đưa lời than thở.
“Chàng nói gì? Diệp đã không sao rồi?” “Đương nhiên là không sao rồi, thậm chí bọn họ đã bắt đầu phản kích.” Diệu bật cười lạnh, đưa mắt nhìn về đám cây phía xa.
Tiếng cây lá xào xạc… Ta chậm rãi hít một hơi thật sâu, trong cây có người?
Vèo… Mấy cây ngân châm tức thì phóng về phía ta. Nhưng nhanh như cắt Diệu bật quạt, dùng kình lực đẩy đám ám khí kia rơi lả tả xuống đất sau đó đưa mắt lạnh lùng nhìn khắp mọi nơi, cây lá không ngừng rung đông, địch nơi tối mình nơi sáng.
“Phiến Nhi, ta mượn cây trâm cài tóc của nàng một chút.” Ta lặng người, không hiểu dụng ý của Diệu, thế nhưng vẫn cứ rút ngân trâm đưa cho chàng. Lúc mái tóc dài của ta buông xõa, trong ánh mắt Diệu ta thoáng thấy tia nhìn đắm say.
“Nàng đợi ta ở đây, tuyệt đối không được đi lại lung tung đâu đấy. Nếu gặp nguy hiểm hãy gọi ta.” Dứt lời Diệu khẽ vung tay, trong tán cây vọng lại tiếng kêu chói ai, đám lá cây nhuốm màu đỏ thắm.
“Để ta đoán xem, tên tiếp theo đang trốn ở đâu?” Diệu mỉm cười như có như không, giọng nói dịu dàng mà lại toát ra thứ sát khí đáng sợ. Tiếp đó, ánh mắt Diệu bắn về một cây lớn trước mặt. Trong chớp mắt, tán cây khẽ rung, và một tên bịt mặt bay ra, tay lăm lăm trường kiếm xông thẳng về phía chúng ta. Diệu không chút nao núng rút kiếm mềm uốn quanh thắt lưng ra nghênh địch. Hai loại binh khí va vào nhau tạo nên tiếng động chói tai. Diệu thậm chí chẳng nhìn về hướng tên thích khách, chỉ thấy bàn tay chàng linh hoạt vung lên trong không trung, tên thích khách đó bất ngờ dừng mọi động tác, mãi một lúc sau, mới run rẩy ngã xuống, cổ họng trào máu tươi. Một kiếm trúng bụng.
“Rất tối, vẫn còn tám tên nữa. Giờ các ngươi muốn nhất loạt xông lên hay là từng tên lao tới?” Diệu thổi một giọt máu tươi dính trên thân kiếm, mỉm cười nói với vào rừng cây u tịch trước mặt. Nhìn nụ cười tràn đầy sát khí của chàng, ta bất giác lạnh run cả người. Diệu trước giờ luôn bất cần, ngạo đời không ngờ lại cso những lúc quyết liệt, đáng sợ đến thế.
Khắp không gian im lặng như tờ.
Trong không khí quỷ dị, đột ngột truyền tới thứ âm thanh xé rách màn đêm. Tám tên thích khách bịt mặt cùng lúc xông ra từ nơi ẩn náu, lao tới chỗ chúng ta với tốc độ kinh người. Chỉ trong khoảnh khắc, gió dâng cuồn cuộn, hoa bay như tuyết.
“Đồ ham ăn, mau nhắm mắt lại, đừng có nhìn những cảnh này!” Giọng Diệu vẫn rất nhẹ, ấm áp, mang theo tâm ý bảo vệ và ngập tràn yêu thương. Ta như trúng tà ngoan ngoãn nghe theo mọi lời chàng nói, nhắm nghiền mắt lại.
Ngay sau đó bên tai ta vang lên tiếng gió rít đáng sợ, âm thanh của kiếm lướt trong gió. Ta biết xung quanh giờ đang diễn ra một trận ác chiến. Diệu đang một mình đối phó với đám đông thích khách, lại còn phải quan tâm bảo vệ ta. Tuy ta không biết võ công, nhưng cũng biết tám người này không phải hạng tầm thường. Nhưng không hiểu sao đối diện với trận chiến ác liệt đó ta lại không hề có cảm giác sợ hãi. Bởi có Diệu ở bên, ta cực kỳ an tâm.
“Đã không còn chuyện gì nữa rồi.” Giọng nói trầm ấm của Diệu vang lên bên tai, mang theo một chút mỏi mệt. Lúc ta mở mắt ra nhìn Diệu đang đứng trước mặt mỉm cười, sau lưng chàng là cảnh chiến trường tnag thương nhuộm máu.
“Đồ ham ăn, trâm cài tóc của chàng, hồi cung rồi ta sẽ đền cho cái khác.” Chàng đưa tay vuốt nhẹ tóc ta, nụ cười vẫn cứ kiêu bạc ngạo nghễ.
“Tên hồ li thối tha, đừng có động chân động tay như thế!” Ta nghiêng người, bàn tay chàng khựng lại giữa không trung, nụ cười mang theo chút cay đắng.
“Bọn họ là ai? Tại sao lại muốn giết chúng ta?” Ta nhìn những thi thể la liệt trên đất, cố gắng kìm nén cảm giác ghê t