Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.
m cược nữa…”
“Nàng vẫn không hiểu hay sao, bọn họ chắc chắn…sẽ không buông tha cho nàng. Nàng nhất định phải quay về Trường An, quay về bên cạnh phụ thân của mình. Như vậy…như vậy thì sẽ chẳng có ai có thể làm tổn hại đến nàng nữa.”
“Không! Ta không quay về! Ta cũng chẳng muốn gặp ông chủ phường bạc nào cả. Ngài ấy nếu có cách đưa ta quay về thì bản thân ta tự nhiên cũng biết cách. Muốn đi thì phải cùng đi, chàng đừng hòng bỏ mặc ta lại, còn mình ở đây mê hoặc những người phụ nữ khác. Ta không cho phép.”
“Nha đầu ngốc, không cho phép…thì ta…sẽ không mê hoặc ai nữa…là được chứ gì? Tuy rằng…tuy rằng ta có chút chịu thiệt…nàng khóc cái gì chứ…” Diệu đưa tay vuốt má ta, lúc này ta mới chợt nhận ra khuôn mặt mình đã nhạt nhòa nước mắt. Chàng nhẹ lau những giọt nước mắt cho ta rồi khó nhọc nở nụ cười như thể trấn an. Thế nhưng ngay sau đó chàng lại thổ huyết.
“Ai nói ta khóc chứ, ta Ngọc Phiến Nhi làm sao có thể khóc được. Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiều khổ ải, không lấy được vàng, lại chẳng gặp được chủ phường bạc, ta thực sự cảm thấy quá mệt mỏi..” Tuy nói rằng không khóc, nhưng sống mũi ta càng lúc càng cay, rồi không biết nước mắt từ đâu lại chảy ra nhiều thế. Phút chốc trong ta bàng hoàng sợ hãi! Ta lớn bằng này tuổi, đây là lần đầu tiên cảm thấy sợ đến độ cảm giác như thể có một con dao đang đâm thẳng vào trái tim, cướp đi sinh mạng của chính mình.
“Cô nương khóc cũng chẳng ích gì, loại độc này sẽ phát tác trong vòng nửa canh giờ nữa, lúc đấy sẽ chẳng còn cách nào cứu chữa…” Hồ li tinh lạnh lùng cất tiếng.
“Ngươi lắm mồm thế! Ta biết chuyện đó mà, bây giờ ta đang nghe chàng dặn dò những chuyện sau cùng đây…” Ta hít một hơi thật sâu, đưa tay dụi mắt, dữ dằn nhìn Lạc Kỳ rồi đưa lời mắng nhiếc, sau đó lại ôm lấy Diệu khóc nức nở.
“Cái vị cầm lấy thuốc giải rồi đi đi!” Hồ li tinh dường như không thể tiếp tục nhìn cảnh tượng khóc lóc thảm thiết của ta nữa liền đặt một chiếc bình màu lục xuống trước mặt ta.
“Hãy để ta gặp chủ phường bạc, ta vẫn còn…chưa chết, cô nương…không thể thay đổi quy tắc được.” Diệu cố gắng mở lời.
“Thật không ngờ ngài… thậm chí chẳng cần tính mạng mình nữ.” Hồ li tinh tỏ ra vô cùng bất ngờ, nhìn Diệu bằng ánh mắt bí ẩn, nghiến chặt hàm răng, lại ngẩng đầu nhìn ánh nến phía xa. Ánh sáng dịu nhẹ thấp thoáng ẩn hiện, thật chẳng khác nào sinh mệnh bất cứ lúc nào cũng có thể vụt tắt của Diệu lúc này.
“Hãy uống thuốc giải rồi theo ta đi gặp chủ phường bạc!” Hồ li tinh than dài một tiếng, đưa thuốc giải cho Diệu, sau đó tiến lên một bức tranh ở sau lưng. Nàng ta khẽ khởi động chốt cửa bí mật rồi biến mất sau bức tranh đó.
“Dược tính của thuốc giải quá mạnh, chẳng vừa miệng chút nào. Chẳng lẽ nàng ta đã bị mê hoặc bởi sức hấp dẫn thiên hạ vô địch của ta, thậm chí còn yêu thương ta sấu sắc, cho nên chẳng buồn để tâm đến hình phạt nặng nề của chủ phường bạc, liền đưa thuốc giải cho…Ây da! Cô nương xấu tính, ta vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn đâu, nàng ra tay nặng như vậy, định mưu sát tướng công à? Mau lại đây đỡ tướng công đi!”
Đỡ chàng? Ta đạp chết chàng luôn. Hại ta khóc đến độ đôi mắt sưng to, đỏ mọng, còn mình chỉ có tâm tư suy nghĩ đến người phụ nữ khác, hừm! cấu trúc của phường bạc Trường Lạc đúng thực là kỳ lại, cổ quái, chúng ta đi vòng vèo theo sau hồ li tinh nửa canh giờ cuối cùng mới tới nơi ở của chủ phường bạc.
“Trước giờ, mới chỉ có bốn người vượt qua được hết cả ba cửa ải của phường bạc Trường Lạc chúng ta. Các vị chính là hai trong số đó.” Phòng trong vang lên một giọng nói dõng dạc. Giây phút giọng nói đó cất lên ta thấy có chút quen thuộc, nhưng chẳng thể nhớ ra đã nghe thấy ở nơi nào. Dưới ánh trăng mờ ảo, một người đàn ông toàn thân vận y phục màu đen, ẩn mình trong bóng đêm bí hiểm.
“Ý ngài muốn nói…năm đó… năm đó, việc đó thực ra là do ngài…” Giọng Diệu bỗng run rẩy, ta cũng vì thế mà trở nên căng thẳng. Năm đó đã xảy ra những chuyện gì?
“Ba năm trước Lệnh Hồ Phong, tổng tiêu đầu tiêu cục Cẩm Phong bị sát hại dã man do đắc tội với phái Không Động. Con trai của ngài ấy là Lệnh Hồ Vân vốn yêu thích văn thơ, trước nay chưa từng luyện võ, vậy mà chỉ một năm sau đã vác kiếm lên Không Động, cứ đi mười bước lại giết chết một người, thấy bóng không thấy hình. Phái Không Động gần như tuyệt diệt, võ lâm trung nguyên vì thế phải chịu đả kích rất lớn, khiến cho địa vị của Vọng nguyệt Lâu tại Nam Cương và Linh Tiêu Các tại Mạc Bắc củng cố càng thêm vững chắc. Lẽ nào, ngươi khiến Lệnh Hồ Vân đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy…chính là ngài?”
“Người vượt qua cả ba cửa ải thứ hai chính là Lạc Kỳ. Hai năm trước, nàng ta đang là đệ tử của phái Nga My, vì cứu một người trong tà giáo bị giang hồ phỉ nhổ, đã khiến mấy lão thái bà trong phái Nga My tức giận, muốn trừ khử môn hộ. Ta tiện đường đi qua đã cứu mạng nàng ấy. Nàng ấy cảm kích vô cùng, còn quyết định vượt qua ba cửa ải này chỉ vì muốn gặp lại ta một lần. Có người nguyện lòng đặt cược tính mạng của mình để đổi lấy một việc, nên sau đó ta đã giữ nàng ấy lại bên cạnh.”
“Cái chết củ