Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2169 lượt.
a sư thái trưởng môn Nga My cũng là do ngài thực hiện sao? Thật không ngờ hai sự kiện chấn động giới võ lâm trung nguyên đều do một tay ngài làm cả.”
“Võ lâm trung nguyên? Ta chỉ làm những chuyện bản thân thích, còn việc đó có ảnh hưởng gì đến võ lâm trung nguyên, ta không quan tâm. Các vị hôm nay liều chết vượt qua ba cửa ải này, chắc chắn vì có việc muốn cầu xin, mau nói đi, các vị muốn thứ gì?” Người đó mỉm cười, bình thản hỏi.
“Chúng ta chỉ muốn bình an quay về Trường An.” Diệu dõng dạc thốt ra từng từ.
“Ta muốn…” Ta muốn hai vạn lạng vàng, ta muốn ăn thịt kho tàu cả đời, ta muốn những cửa hàng bán đậu phụ ở kinh thành ngày ngày đến chỗ ta ở bán.
“Nguyện vọng đó nàng hãy giữ lại, đợi sau này nghĩ ra nguyện vọng khác thì hãy nói sau. Trước tiên ngài cứ đưa chúng ta quay về Trường An bình yên vô sự là được.” Cứ giữ lấy, đợi đến lúc ta nghĩ ra thứ nào có giá trị hơn thịt kho tàu rồi nói sau.
“Trường An? Yêu cầu này thực không đơn giản chút nào. Phải biết là, khắp thiên hạ này nơi nào cũng là đất của Hoàng thượng, con người cao cao tại thượng đó đã hạ quyết tâm muốn ngài vĩnh viễn không quay trở lại. Nếu ngài bằng lòng, có thể ở lại phường bạc Trường Lạc yên lành sống hết cả cuộc đời. Ngài chẳng màng tính mạng, nhất quyết muốn quay về nơi tranhd dấu dữ dội ấy, chắc vì không cam tâm. Ta đoán có đúng không, Tần Vương điện hạ?”
Hương trúc thoang thoảng, lẩn khuất đâu đây. Giọng nói thu hút như ánh trăng tháng ba dõng dạc vang lên, khiến ta giật nảy mình. Trong lòng ta đột ngột trào dâng cảm giác lạ thường đau đớn! Sắc trời dần quang, dung mạo của người đàn ông áo đen cũng rõ nét hơn, dưới lớp mặt nạ xấu xí là đôi mắt tràn ngập bi thương sầu muộn. Ánh mắt ấy không hiểu vì sao có sức quyến rũ lạ kì đối với ta. Ngón tay của ngài trông nõn nã như những nụ hoa đầu xuân mơn mởn.
Trước mắt ta là hình ảnh hoa quỳnh trắng trong tuyệt thế, hương trúc thoảng đưa, và người đàn ông quyến rũ vô song. Tất cả trong khoảnh khắc khiến trái tim ta trở nên tĩnh lặng.
Ánh sáng buổi sớm tinh mơ tràn vào Hàm Tĩnh Các khiến cho cảnh vật trong phòng càng lúc càng rõ nét. Cách bài trí đơn giản, thanh khiết, không gian tĩnh lặng mà yên bình, như chốn thần tiên vậy.
“Tinh Thích!” Ta đột nhiên nhớ ra người đàn ông thần bí lúc trước liền buột miệng thốt ra tên gọi của ngài.
“Vị cô nương đáng yêu này, ta đã nói chúng ta sẽ còn gặp lại mà.” Ngài bình thản lên tiếng, giọng nói không hề dịu dàng như Diệu nhưng lại có sức mê hoặc chết người. Ta nhìn sang phía Diệu, sắc mặt chàng lúc này tối sầm, dường như đang che giấu một cơn phẫn nộ vô cùng đáng sợ. Khi thấy ta lặng người nhìn về phía Tinh Thích, chàng liền kéo ta lại rồi đẩy ra phía sau lưng.
“Chỉ nhìn qua đã nhận ra thân phận của ta, chủ phường bạc Trường Lạc quả nhiên là danh bất hư truyền. Thất kính thất kính!” Diệu không còn giữ vẻ mặt kì vọng lúc trước mà chuyển sang cảnh giác.
“Tần Vương điện hạ tuổi trẻ phong lưu, có ai mà không nghe dnah chứ? Luận văn, ngài có ông ngoại là đại học sĩ đương triều, luận võ, ngài lại bái Thập Vương gia Hoàng Phủ Trung Nghĩa danh vang tứ phương, thống lĩnh mười vạn cấm quân làm sư phụ. Luận về địa vị, mẫu thân của ngài, Đoan Mẫn hoàng phi, Tô Dung nương nương được coi là người đứng đầu hậu cung. Văn võ bá quan trong triều đình ai cũng phải nể ngài vài phần, chẳng phải sao?” Tinh Thích chậm rãi lên tiếng, rõ ràng đang khen ngợi Diệu, nhưng sao sắc mặt của chàng lại càng lúc càng khó coi thế?”
“Thật không ngờ một nhân sĩ giang hồ như ngài lại biết mọi chuyện trong triều đến vậy.” Diệu mỉm cười lạnh lùng, ngữ điệu có phần sắc sảo.
“Điện hạ hà tất phải phòng bị đến mức đó? Ngài nói rất đúng, Tinh Thích chẳng qua chỉ là một nhân sĩ giang hồ, dù cho tai mắt nhanh nhạy cũng không thể tạo thành sự uy hiếp đối với triều đình. Nếu Điện hạ tin tại hạ, tại hạ bằng lòng trợ sức, quét sạch chướng ngại cho ngài.”
“Vậy ngài nắm chắc được mấy phần?” Diệu nhìn về phía Tinh Thích, ánh mắt sắc như dao.
“Vẫn còn chưa khai ván, làm sao biết được sức mạnh của đối thủ như thế nào? Có điều đặt cược chưa chắc đã thua.” Tinh Thích khẽ gật đầu, mỉm cười đầy ẩn ý.
“Ta không bao giờ đánh mà không chắc thắng. Bởi ta chỉ có thể thắng không thể thua được.”
“Đại trượng phu, có thể chết chứ không thể bại! Người không muốn thua cuộc đâu chỉ mỗi riêng ngài, ta cũng không thể thua được.”
“Ngài là bằng hữu hay địch thủ của ta?”
“Là đối tác.”
“Được, ta tin ngài.”
“Ngài cũng chỉ có thể tin ta mà thôi.”
Ta đứng bên cạnh chán nản đến mức trợn trừng mắt. Hai tên khốn này đang thách thức nhau gì vây? Ta ngáp dài không thôi, ra hiệu cho bọn họ đừng nói mấy câu vô vị ấy nữa.
“Này, nói mãi làm gì, rốt cuộc ngài có thể đưa chúng ta bình yên vô sự về Trường An không?”
“Ta không những có thể đưa cô nương quay về mà còn đi theo cô nương luôn, Ngọc tiểu thư đáng yêu của ta ạ!” Đôi mắt của Tinh Thích sáng ngời, chẳng khác nào ánh sao giữa đêm đông mịt mù ẩn chứa sự sâu xa khó mà dò đoán, là lời đề nghị không thể từ chối hay là sự kiê