Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342173

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.

u ngạo không thể coi thường.
Diệu nhìn ta, gật đầu khẳng định rồi chàng lại nhìn ra phía ngoài cửa sổ, hướng về thành Trường An. Chúng ta đã lưu lạc lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp sửa trở về được rồi. Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả, Lão đại của các đệ sắp về rồi đây!






Nhìn Về Phía Bắt Là Trường An
Tinh Thích quả nhiên không nói dối, ngay sáng sớm hôm sau ngài quyết định đưa chúng ta về Trường An. Có điều con người này thực sự vô cùng kì quái, muốn đưa chúng ta trở lại Trường An thì cứ thế mà đi sao còn bày đặt bịt hai mắt chúng ta lại? Lẽ nào, ngài sợ chúng ta nhớ con đường đã đi qua? Thế nên ta và Diệu cứ thế bước đi, cả đoạn đường tối đen như mực.
“Nơi nào trong Trường An an toàn nhất?” Tinh Thích đột nhiên cất tiếng hỏi.
“Phủ Thừa tướng.” Diệu chẳng nghĩ tức thì đáp.
“Điện hạ quả nhiên biết thường hoa tiếc ngọc, phủ Thừa tướng đối với Ngọc tiểu thư chắc chắn là nơi an toàn nhất.” Giọng Tinh Thích mang chút chế giễu, cùng lúc Diệu siết chặt tay ta hơn.
Ta cũng đưa mắt nhìn xung quanh, nơi này thanh tịnh, vườn xanh, non bộ tuyệt đẹp, chim kêu véo von, hoa nở thơm ngát. Đình đài được trang hoàng rất nho nhã, hành lang kéo dài ngoằn nghèo, thi thoảng lại có chim tước bay qua.
“Nơi này không phải là…” Ta bật cười hì hì, mặt mày hứng khởi. Đây chẳng phải là phòng bếp ở phía sau nhà ta sao? Đi qua khu vườn nhở kia, rồi đi qua cây cầu gỗ bé là đến nơi ta thường gây án. Ta chu miệng lên, mới nhớ đến phòng bếp là ta lại thấy đói meo cả bụng.
“Trên khối đá đó dường như có khắc chữ, chúng ta qua đó xem, có lẽ sẽ biết được đây là đâu?” Diệu nói xong liền đi thẳng về phía hòn non bộ. Không phải chứ, tiểu tiết nhỏ nhặt như vậy mà chàng cũng phát hiện ra ư?
“Đừng có đi!” Ta bịt miệng lại rồi ngồi sụp xuống, lần này đúng là mất mặt mà.
“Ta Ngọc Phiến Nhi xin thề với ông trời, nếu lần sau còn có con chim sẻ nào dám làm bậy lên đầu khi bản cô nương ăn vụng, ta nhất định sẽ bắt hết cháu chắt chút chit của nó, nướng lên ăn sạch… Mấy chữ này thực trông quá xấu đi! Phiến Nhi, Phiến Nhi, nương tử ơi…” Diệu tóm lấy y phục ta giật nhẹ, thấy ta không thèm để ý đến mình, chàng lại giật đuôi tóc ta, khiến ta ngẩng đầu đầy nộ khí, trợn mắt lườm chàng. Dáng vẻ Diệu có phần khổ sở, nhưng xem ra đang cố nhịn cười thì đúng hơn. Thế nhưng chẳng nhịn được bao lâu, chàng liền bật cười thành tiếng thậm chí còn khoa trương ngồi bệt xuống đất. Ta thấy vâỵ liền vốc một nắm đất ném chàng. Diệu đang há miệng cười, không để ý đến đất cát bay đầy vào mồm miệng. Nhìn bộ dạng đau khổ, nước mắt trực tuôn rơi của chàng, ta không nhịn được lăn ra cười, thậm chí còn cười nhiều đến đau cả bụng, muốn đứng lên cũng chẳng đứng được. Thấy bộ dạng đó của ta, Diệu không hề tức giận mà bật cười không ngừng.
“Là ai thế?” Ta cùng Diệu tức thì im bặt, quay đầu nhìn lại phía sau lưng. Trước mặt chúng ta là một người phụ nữ, dưới ánh nắng vàng óng, mái tóc của bà bị gió thổi tung trông vô cùng nổi bật. Tấm vải cuống quanh người bay nhẹ theo gió mang theo mùi dầu mỡ nồng nặc. Dáng vẻ của người này trông cực kỳ oai phong lẫm liệt. Ngay đến tiếng thét như sư tử rống của bà ta cũng khiến ta há hốc miệng ngạc nhiên. Người này đang một tay cầm chổi, một tay bê chậu nước, trong chậu là con bào ngư đang ngheo nguẩy chiếc đuôi. Đúng là oan gia ngõ hẹp, đây cũng chính là kẻ địch lớn nhất của ta tại phủ Thừa tướng thời gian trước, đại nương béo phụ trách bếp núc.
“Ây da, trời đất quỷ thần ơi! Tiểu thư, tiểu thư, sao người lại ngồi bệt xuống đất thế? Sao bộ dạng của tiểu thư lại thành ra như vậy? Trời đất, người đâu! Trời đất quỷ thần ơi!” Đại nương phụ trách bếp núc vô cùng kích động, tay vung ra, chiếc chổi bay lên, chậu nước trên tay bà ta rơi xuống, nước bắn tung tóe, bụi văng tứ tung, con cá bị kinh động cong người bật ra khỏi chậu. Đại nương to béo thì xông lên phía trước, nắm lấy đôi vai ta đầy hoảng loạn không ngừng rung lắc liên tục, vẻ mặt bà ta bi phẫn mà khẩn thiết. Ta bị bà ấy lắc đến độ hoa mày chóng mặt, liếc mắt sang thì thấy Diệu mồ hôi đầm đìa, đang há hốc miệng vì ngạc nhiên.
“Tiểu thư, người đừng có dọa lão nô. Tiểu thư, y phục của người sao lại rách hết thế này, lại còn gầy như vậy nữa! Người đâu! Trời đất ơi! Người đâu mau lại đây! Không xong rồi! Cứu mạng đi, tiểu thư xảy ra chuyện lớn rồi! Người đâu mau tới!” Đại nương, bà đừng có hét nữa, cả phủ Thừa tướng này sắp nổ tung rồi. Ta bị rung lắc kinh quá, lưỡi thè cả ra ngoài, chẳng qua ta mới chỉ mất tích có vài tháng, khi quay về y phục bẩn thỉu, rách rưới đôi chút, thần sắc có hơi tiều tụy một chút nhưng sao bà ta lại làm như thể ta mới đi gặp Diêm Vương lão gia quay về vậy?
Nghe tiếng chi hô thảm thiết của đại nương, trong chớp mắt tất cả mọi người trong phủ Thừa tướng đều tập trung đầy đủ. Vì trường hợp khẩn cấp nên gia đình còn cầm theo cả dụng cụ dọn dẹp nhà, lão đánh trống canh cầm theo chiêng mõ, ngay đến lão bá làm vườn, kéo cắt tỉa vẫn lăm lăm trong tay… Ta và Diệu nhanh ch


XtGem Forum catalog