Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343203

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3203 lượt.

đại thúc bình thường hơi lớn tuổi, thân hình mập mạp , cười tủm tỉm hướng Lưu Nguyệt nói: “Thỉnh cởi bỏ vũ khí xuống.”
Lưu Nguyệt mày hơi nhíu, mở ra hai tay, nàng nhìn vũ khí trong tay.
Đại thúc cười nhìn Lưu Nguyệt, hướng Vân Triệu bên cạnh trong tay dẫn theo dao cầm ý bảo đợi một chút, hiển nhiên là nhận ra Lưu Nguyệt, nhưng không có điểm danh mà thôi.
Đã muốn đi tới chổ Thần Phi, Vân Triệu quay đầu hướng Lưu Nguyệt gật gật đầu nói. “Lưu Nguyệt, nơi này không cần phải mang vũ khí, đi đi.”
Lưu Nguyệt thấy vậy cũng không nói gì, hướng Vân Triệu đưa cho hắn.
Vân Triệu đứng cùng đại thúc ở cửa lập tức nhận dao cầm trong tay
Ba người, đồng thời hướng thương hội lý đi đến.
“Thiếu gia.” Xuyên qua nhiều cánh cửa, đi vào đại sảnh rộng lớn ,trong đám người đang đứng đợi có một nam tử trung niên dung mạo không sâu sắc lập tức đứng ra nghênh đón , hướng Thần Phi hơi hơi thi lễ nói.
Thần phi gật gật đầu: “Nghe nói hôm nay có thứ tốt?”
“Vâng, cực phẩm bảo bối.” Trung niên nam tử hơi hơi khom người liền đứng thẳng, lập tức đến phía trước đẩy ra đại sảnh đại môn, hướng bên trong đi đến.
Lưu Nguyệt từng bước đi theo sau, trong đại sảnh hết thảy mọi thứ lập tức được thu vào trong mắt.
Cơ hồ có đến ba trăm cái ghế lớn nhỏ, trang sức thực hoa lệ, vẫn là câu nói kia, hoa lệ, tràn ngập hơi tiền , không có gì phong cách.
Đại sảnh ngay lúc này được bài trí như một cái đài cao, trên đài cao lúc này có một lão nhân tóc bạc đang đứng , trong tay đang cầm thanh phong kiếm dài ba thước.






Phía dưới mặt đài tạo thành hình cung, bày ra ba hàng ghếđược làm ra bởi hoàng kim
Được làm bằng hoàng kim , Lưu Nguyệt lông mi khẽ nhúc nhích.
Hoàng cung Thiên Thần quốc của nàng cùng hoàng cung Hậu Kim quốc, trừ bỏ Thiên Thần hoàng đế Hiên Viên Dịch cùng Hậu Kim quốc chủ kia chỉ có long ỷ làm bằng hoàng kim , cơ bản đều còn không có gặp qua ai làm ghế dựa bằng hoàng kim .
Hôm nay, lại có thể nhìn thấy nhiều như vậy tại nơi này
Lúc này, những hàng ghếđược làm bằng hoàng kim cơ hồđã đầy người, bốn cái ghế nằm ở vị trí trung tâm tất cả cũng có người ngồi.
Ba trăm năm trước, nguyên lai là lỗi thời, Lưu Nguyệt trong lòng chợt lóe suy nghĩ này.
“Mười một vạn lượng hoàng kim, còn có ai ra giá cao hơn?” Suy nghĩ vừa hiện lên, trên đài cao lão nhân đầu bạc hướng ánh mắt đến Thần Phi cao giọng nói.
Ngón tay Thần Phi gõ lên mặt bàn, không hề hé răng.
“Mười một vạn lượng, thành giao.” Thanh âm rơi xuống, phía dưới, lập tức có người đứng lên khỏi ghế dựa hoàng kim, đi đến đại sảnh phía sau cùng lão nhân đầu bạc.
“Bảo vật tiếp theo….”
Hóa ra là phòng đấu giá. Lưu Nguyệt liếc mắt một cái liền hiểu được.
Đây không giống chợ đêm ở hiện đại. Ngày đó, nàng ở chợ đêm bán đấu giá súng bắn tỉa loại mới nhất. Nhưng mà, nàng đói với thanh kiếm lỗi thời kia cũng không có hứng thú gì.
“Định nhan bảo châu, giúp da thịt không bị lão hóa, giá quy định, hai vạn hai hoàng kim.”
Trên đài, nam nhân trung niên vừa mới nói xong, phía dưới, giá lập tức tăng lên nhanh chóng.
“Định nhan bảo châu, đồ tốt, mười bốn vạn.” Đầu ngón tay gõ mặt bàn, Thần Phi đột nhiên mỉm cười nói một câu.
“Mười lăm vạn lượng.” Ngay sau đó, giá của hắn bị ép xuống.
Lưu Nguyệt thấy vậy hơi nhíu mày. Những người này, thoạt nhìn đều biết thân phận của Thần Phi. Thái tử đã ra giá, cư nhiên còn có người mặt mũi cũng không thèm cho, trực tiếp tăng giá, đây là có chuyện gì?
“Ngũ thành thương hội. Chính là do Ngạo Vân quốc, Tuyết Thánh quốc, Hậu Kim quốc, Thiên Thần quốc, Nam Tống quốc, năm quốc gia liên minh lại thành lập.”
Thấy Lưu Nguyệt không hiểu, thanh âm của Vân Triệu lại một lần nữa vang lên bên tai nàng.
“Ở đây, đại thương nhân, đều từ năm quốc gia này đến, đều giàu nứt đố đổ vách, cùng hoàng gia có quan hệ mật thiết, chỉ nhìn đồ vật không nhìn người. Nghĩ muốn dựa vào địa vị để bắt bọn họ buông tha cho thứ đã bị bọn họ nhìn trúng, không có khả năng.” Vân Triệu quơ chiết phiến, cười giống y một con hồ ly bị đập chảy máu mũi.
Lưu Nguyệt nghe vậy, gật gật đầu. Thì ra là thế.
Liếc mắt nhìn Vân Triệu một cái. Người này hiển nhiên nhận ra thân phận của Thần Phi, lại còn bày đặt xưng huynh gọi đệ.
Ánh mắt sâu xa, che đấu như vậy, Vân Triệu này…
Vân Triệu thấy Lưu Nguyệt liếc nhìn mình như vậy, nhất thời cười hắc hắc, đặc biệt vì Lưu Nguyệt mà quạt mát, rất chân chó (nịnh hót).
Ngũ thành thương hội, năm quốc gia, Thiên Thần quốc, kia Hiên Viên Triệt….
Lưu Nguyệt mặt mày đột nhiên sáng ngời. Nói như vậy, người của Hiên Viên Triệt.
“Đồ vật tiếp theo, chình là vật cuối cùng của ngày hôm nay, cũng chính là trấn hội chi bảo (bảo vật quý nhất của hội), Không có giá quy định, lấy vật đổi vật. Xin mọi người không cần bỏ qua cơ hội.” Người trung niên nghênh đón Thần Phi tại đại sảnh, lúc này đi lên đài cao, khó lắm mới nói nhiều được vài câu.
Người có thể ngồi ở trong Ngũ thành thương hội này, đều là bá chủ một phương, trong mắt người bìn


Snack's 1967