Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3206 lượt.
các nàng à ) bọn họ điều lại đây, không thể ở mau quá mười ngày.
Hiên Viên Triệt mắt nhìn nam nhân áo vá kia, nhíu nhíu mày, trầm ngâm một lát sau nói: “Vậy. . . . . .”
“Ta cần phân biệt thiệt giả.” Lời nói của Hiên Viên Triệt vẫn chưa nói xong , Thần Phi trước giờ vẫn trầm ngâm nhìn phật lạc hoa không lên tiếng , đột nhiên nhìn Hiên Viên Triệt trầm giọng nói.
Phân biệt thật giả, phân biệt như thế nào?
Không ai gặp qua Phật Lạc Hoa thật sự, chỉ được ghi lại trong sử sách. Mọi người chung quanh đều bình tĩnh nhìn Thần Phi.
“Dựa vào cái gì?” Hiên Viên Triệt hé ra khuôn mặt đen xì thản nhiên nhìn Thần Phi.
Đầu ngón tay Thần Phi ở trong lòng bàn tay vung lên, nhìn vào mắt Hiên Viên Triệt nói : “Chỉ cần là thật, Thứu Đà La quả nội trong hôm nay sẽ lập tức mang đến, tuyệt không để người cần trị liệu chờ đợi.”
Lời vừa nói ra, mọi người chung quanh lại càng trầm mặc. Bọn họ quên, hoàng cung Hậu Kim sẽ không có khả năng ngay cả một Thứu La Đà quả cũng không có,
Hiển nhiên, một câu kia của Thần Phi đã đả động Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt không hề suy nghĩ, lập tức nói : “Được.”
Thần Phi thấy vậy, bật người vung tay lên, người trung niên vẫn đứng cạnh đại sảnh lập tức tiêu sái đi đến.
Thần Phi từ trong tay áo lấy ra một vật đưa cho người trung niên. Lưu Nguyệt không biết được đó là thứ gì, chỉ nghe thấy Thần Phi nhỏ giọng nói : “Phái hắn tự mình đến.”
Người trung niên nghe lệch lập tức xoay người liền lui xuống.
Lưu Nguyệt âm thầm nhướng mi lên. Hắn? Hắn này là ai vậy?
Nếu nàng đoán không nhầm, hắn trong lời nói hẳn là chỉ Phỉ Thành Liệt.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn, Lưu Nguyệt liếc mắt nhìn Hiên Viên Triệt trên đài một cái.
Hiên Viên Triệt vẻ mặt bình tĩnh, không hề có bất kì dao động nào.
Lưu Nguyệt thấy vậy cũng không nhúc nhích, ngồi yên tại chỗ chờ đợi. Hiên Viên Triệt tuyệt đối sẽ không làm chuyện nguy hiểm đến tính mạng, sẽ không làm chuyện không có lợi.
Lại không biết, Phỉ Thành Liệt này ngoài võ công, cái am hiểu nhất chính là mấy thứ này, Hậu Kim trừ bỏ hắn, chỉ sợ không có ai dám tuyệt đối khẳng định, Lưu Nguyệt không biết chuyện ấy, nhưng Hiên Viên Triệt biết.
“Đóng cửa.” Người trung niên vừa đi ra, Thần Phi vung tay lên, đại môn phía sau phịch một tiếng đóng cửa lại.
Mọi người bên trong liếc nhìn nhau, không nói gì. Đây là phòng ngừa bọn họ đi ra ngoài, đem tin tức tản ra luôn.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đại điện một mảnh im lặng.
Chỉ có tiếng hít thở ồ ồ, càng ngày càng nặng quanh quẩn trong đại điện.
Trong đại điện mỗi người một tâm tư, sợ chỉ có mỗi Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt là bình tĩnh.
“Phanh.” Nửa ngày, đại môn phịch một tiếng mở ra, vài người nối đuôi nhau đi đến.
Lưu Nguyệt không có quay đầu lại, chỉ hơi nhếch khóe miệng. Tiếng bước chân kia đang tiến đến gần. Đến đây, nàng đang chờ hắn – Phỉ Thành Liệt, đi ra.
Dẫn đầu, Phỉ Thành Liệt vẻ mặt nghiêm túc, đi theo phía sau là ba nam tử trung niên, trong đó hai người gầy tong teo (tong teo là ta chém thêm ^^), một ngăm đen, bám sát phía sau, Phỉ Thành Liệt.
Bốn người tôn quý nhất của Tiền Tứ đường, hiện giờ lại đi ở cuối hàng, xem ra hai người đi ngay sau Phỉ Thành Liệt kia, chức vị chắc chắn cao hơn bọn họ, hiển nhiên là người của Hậu Tam đường.
Đây cũng là lí do hắn bước ra khỏi Tây hán, là tối trọng yếu địa phương.
Thần Phi nghe vậy, trong mắt chợt lóe qua tia hưng phấn, gật gật đầu với Phỉ Thành Liệt, một bên quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt nói : “Tốt, thành giao.”
Phỉ Thành Liệt thấy vậy, lập tức lấy từ trong lòng ngực ra một hộp gỗ, lấy ra Thứu Đà La quả hình trái tim giống như quả cây vạn tuế, tiến lên từng bước đặt ở trên đài.
Sau đó, mở ra hai tay lui về sau hai bước, chứng minh không có hành động gì khác.
Hiên Viên Triệt thấy vậy tinh tế xem xét Thứu Đà La quả vài lần, nửa ngày gật gật đầu, chậm rãi để bạch ngọc băng hạp lên trên đài cao.
Tắt cây đuốc trong tay, Hiên Viên Triệt nhanh chóng thu hồi Thứu Đà La quả, lui về phía sau.
Phỉ Thành Liệt thấy vậy lập tức chộp tới Phật Lạc Hoa ở trên đài cao.
Năm ngón tay vươn ra, còn chưa kịp chạm vào bạch ngọc băng hạp, nóc nhà đột nhiên vang lên một tiếng động lớn, phanh một tiếng vỡ vụn ra, tạo ra một lỗ hổng lớn.
Từ trong lỗ hổng đó, một người theo nóc nha fr[I xuống, hàn quanh dày đặc, vọt thẳng tới bạch ngọc băng hạp trên đài cao.
Thế tới cực nhanh, giống như tia chớp.
Phỉ Thành Liệt thấy vậy, sắc mặt nhất thời trầm xuống, thân hình lại càng nhướng lên phía trước.
Không kịp bắt lấy bạch ngọc băng hạp trên đài cao, chỉ vội vàng tung tay áo, một chưởng mạnh mẽ cách không đánh tới bạch ngọc băng hạp, ném về phía trước mặt Thần Phi.
Bạch ngọc băng hạp vừa mới đánh bay, trường kiếm âm trầm đã muốn cắm sâu vào mắt bàn trên đài cao.
Ngân quanh chợt lóe, trường kiếm sắc bén lập tức biến chiêu, một kiếm xông thẳng đến Phỉ Thành Liệt vẫn chưa kịp biến chiêu.
Biến cố rối loạn, hết thảy cũng c