Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3213 lượt.
>Hiên Viên Triệt nghe vậy hơi khởi động thân thể, trong mắt chợt lóe qua ánh sáng lạnh, đè thấp thanh âm, gằn từng chữ : “Yên tâm, ta muốn, không phải mạng của hắn.”
Sâu thẳm trong đôi mắt chớp động là một mạt đỏ sậm làm cho lòng người run sợ.
Phỉ Thành Liệt ngẩn ra. Ánh mắt này…
Khi nhìn kĩ lại, Hiên Viên Triệt đã trở lại như cũ, màu đỏ sậm kia đã không còn thấy.
Phỉ Thành Liệt chỉ nghĩ đến đứa con Phỉ Nghiêm, cũng không kịp nghĩ nhiều, thân thủ nhấc màn xe lên, cả người và dược đều đi ra ngoài, chỉ vài bước chân đã biến mất giữa một mảnh u tĩnh.
Hiên Viên Triệt thấy vậy, khóe miệng chậm rãi vẽ nên một tia cười lạnh, nhẹ nhành gõ vào cửa xe, xe ngựa lăn bánh, rất nhanh liền rời đi.
Cửa sau của hoàng cung, nhanh chóng chỉ còn lại một mảnh u tĩnh.
Mà bên kia, âm thanh của pháo hoa vang trời.
Pháo nổ bùm bùm trước cửa Phiêu Kị tướng quân phủ, một mảnh huyên náo, khắp nơi đều là xác pháo màu đỏ, đinh tai nhức óc đến nỗi cả phố đều là tiếng pháo vang.
“Tân nương đến.”
Lưu Nguyệt nghênh đón Thập thất công chúa vào Phiêu Kị tướng quân phủ.
“Ha ha, tới rồi, tới rồi.” Hạu Kim quốc chủ ngồi ngay ngắn ở ghế trên, nghe vậy cười, buông chén rượu trọng tay xuống.
“Đến đây, đến đây, tân nương đến đây.” Phụ trách xướng lễ – Thừa tướng đại nhân, thần tình sảng khoái, cao giọng nói với bá quan văn võ đang huyên náo, phất phất tay.
Một nhóm bá quan văn võ đang nói chuyện, chốc lát liền dừng lại, đồng loạt quay đầu nhìn về đại môn, thần tình vui vẻ.
Vân Triệu đã sớm đứng ở cửa, nhìn Lưu Nguyệt một thân hồng hỉ bào đi đến, tuấn mĩ tuyệt thế, quả thực làm hắn thất thần.
Đã sớm biết huynh đệ này lớn lên tuấn mĩ, hôm nay chỉ trưng diện một chút, khí chất kia thật sự chỉ có thiên tiên trên trời mới có.
Trong mắt kinh diễm, cảm thấy không thoải mái, huynh đệ tốt như vậy, lại tặng cho Thập thất công chúa, đáng tiếc, thật đáng tiếc.
Trong lòng nghĩ vậy, trên mặt lại tươi cười vui vẻ, vung tay lên, đại môn lại mở rộng cửa.
Gã sai vặt phụ trách châm pháo ở cạnh cửa, nhanh chóng lùi về sau, tiếng pháo lại vang lên phá thiên.
Khói trắng cuồn cuộn, cực kì vui tươi.
Đội nhạc đã sớm chuẩn bị, lúc này tiếng nhạc phát ra, vui mừng, du dương.
Cả dàn nhạc đông đúc, ai nấy đều cố phồng mang trợn mắt lên mà thổi, tiếng trúc vang vang trong khắp Phiêu Kị tướng quân phủ.
Trước phủ, người người tấp nập, dân chúng chen lấn, tranh nhau nhìn, vẻ mặt hưng phấn, giống hệt như hôm nay mới là bọn họ cưới vậy.
“Tân nương vào phủ.” Cùng với âm thanh xướng lễ cao vút, pháo càng nổ vang trời.
Giữa sương khói lượn lờ, Lưu Nguyệt cầm tay Thập thất công chúa, đi vào trong Phiêu Kị tướng quân phủ.
Tiếng nổ vang dội, cực kì vui mừng.
Phía đông thủ đô Hậu Kim – Phiêu Kị tướng quân phủ một mảnh náo nhiệt. Tây thành – Tây Hán, lúc này một mảnh bình tĩnh, so với sự âm trầm cùng yên tĩnh của ngày xưa còn lạnh lẽo hơn.
Bay nhanh về phía Tây Hán.
Phỉ Thành Liệt trước tiên đem giải dược Hiên Viên Triệt đưa cho con hắn Phỉ Nghiêm ăn.
Màu đen chậm rãi lui đi, chỉ trong khoảnh khắc, Phỉ Nghiêm lâm vào hôn mê liền tỉnh lại.
“Cha.” Phỉ Nghiêm nhăn trán nhăn mày, vẻ mặt vẫn tái nhợt như trước.
Phỉ Thành Liệt thấy vậy, tâm tình đang treo cao nhất thời thu hồi lại, hắc tiểu tử đưa giải dược có vẻ là thật.
Lập tức, nắm chặt tay Phỉ Nghiêm, chậm rãi ngồi bên cạnh con, vỗ vỗ tay hắn, nhẹ giọng hỏi : “Tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi.”
Phỉ Nghiêm nghe vậy, một bên hơi đọng đậy thân thể, một bên nhíu nhíu mày : “Con trúng độc.”
Ngày ấy, cơn đâu chợt ùa tới, tuy rằng hắn không thể khống chế được thân thể, nhưng đầu óc vô cùng thanh tỉnh.
Phỉ Thành Liệt gật gật đầu, dùng sức nắm chặt tay Phỉ Nghiêm : “Người hạ độc ta đã tìm được rồi, con không cần quan tâm đến chuyện này.”
Hạ độc chắc chắn chỉ có một mình hắc tiểu tử kia. Hiện tại hắn cùng hắc tiểu tử kia thông đồng làm bậy, nếu để Phỉ Nghiêm tiếp tục truy cứu, làm cho thái tử Thần Phi nghi ngờ, ngược lại không tốt chút nào.
Không bằng không nói gì, chuyện này dừng tại đây, không nhắc tới nữa là được rồi.
Phỉ Nghiêm biết địa vị của phụ thân tại Hậu Kim quốc, nghĩ rằng tất nhiên đã xử lí tốt người đã hạ độc hắn. Hừ, cư nhiên dám hạ độc hắn, cũng không nhìn xem phụ thân hắn là ai.
Lập tức, Phi Nghiêm gật gật đầu, tuy rằng còn suy yếu, vẻ mặt lại lạnh như băng, nói : “Phiêu Kị tướng quân – Lưu Nguyệt. dám xuống tay với ta, ta sợ ngươi cũng chả có kết cục tốt đẹp gì…”
“Lưu Nguyệt ?” Phỉ Nghiêm còn chưa nói xong, Phỉ Thành Liệt đột nhiên cả kinh, cực kì kinh ngạc nhìn Phỉ Nghiêm, tại sao lại nhắc đến Lưu Nguyệt.
Phỉ Nghiêm thấy Phỉ Thành Liệt kinh ngạc, lại càng kinh ngạc hơn, nói : “Phụ thân chẳng lẽ không phải xử lí hắn? Chính hắn hạ đọc con mà.”
Nhíu nhíu mày, Phỉ Nghiêm trầm tư nói : “Con nhớ rõ ngày ấy con tuyệt đối không động chạm qua vật gì, chỉ có Lưu Nguyệt chạm qua tay con, hắn mới chạm qua, con liền trúng độc luôn, chẳng lẽ không phải hắn hạ