Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3231 lượt.
ộ Dung gia của hắn, không quan hệ, càng lợi hại càng tốt.
“Lương thực không thể ăn được nữa.” Ngay lúc Mộ Dung Vô Địch đang đắc ý, Ngạn Hổ nhanh chóng kiểm tra hành lí của bọn họ, trầm giọng nói.
Toàn bộ rơi vào nước, còn mất hơn phân nửa, không thể ăn.
“Vô phương, trong rừng núi cũng không đói chết người.” Mộ Dung Vô Địch tiếp một câu.
Thu Ngân bên cạnh băng bó vết thương không hề nói câu nào, chỉ ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt đang tựa vào bên cạnh Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt thấy vậy vừa muốn cười vừa muốn sầu, đi theo hắn nhiều năm như vậy, lên núi đao, xuống biển lửa, thuộc hạ vô cùng tự tin như vậy, tại sao ở trong này lại sợ đến mức lông tơ dựng đứng, thật sự rất giận.
Đang định nói ra lời trách móc nặng nề, Lưu Nguyệt trong lòng đột nhiên cầm lấy chủy thủ đào ra một củ nhỏ, ném cho Mộ Dung Vô Địch.
Củ béo tốt mập mạp, thoạt nhìn khá giống nhân sâm, nhưng mà không có to như vậy.
Mộ Dung Vô Địch cầm lấy củ Lưu Nguyệt ném tới, tinh tế nhìn. Không biết, bất quá trắng nõn cùng với mùi thơm ngát, dựa vào kinh nghiệm tác chiến, dã ngoại ở vùng hoang vu nhiều năm của hắn, hẳn là không có độc, thoạt nhìn không tồi.
Lập tức lau hai bên, nói : “Ta thử xem.” Xong liền đưa lên miệng.
“Muốn chết thì ăn.” Còn chưa cắn được một ngụm, Lưu Nguyệt tựa vào bên người Hiên Viên Triệt lạnh lùng nói một câu, nhất thời làm cho Mộ Dung Vô Địch ngốc lăng.
Ngạn Hổ nghe vậy lập tức quay đầu nhìn Mộ Dung Vô Địch, tay chìa ra.
“Ta đi kiếm đồ ăn cho các ngươi.” Đứng lên, Lưu Nguyệt mở miệng nói.
“Ta đi cùng.” Vừa nói xong, Hiên Viên Triệt cũng đứng lên theo. Nơi nguy hiểm như vậy, để một mình Lưu Nguyệt đi, dù nàng có lợi hại bao nhiêu, hắn vẫn không yên tâm.
“Thần cũng đi.”
“Thần cũng đi.”
“Cùng đi.”
Hai người vừa mới đứng lên, Thu Ngân, Ngạn Hổ, Mộ Dung Vô Địch đồng thời cất tiếng, ánh mắt rất kiên định, trong đôi mắt sùng bài còn tràn đầy tinh thần học hỏi.
Không ai trời sinh đều biết hết, không biết, có thể học.
Lưu Nguyệt nhìn thoáng qua ba người đang đứng dậy theo, trong thần sắc lạnh nhạt mang theo chút khen ngợi. Trẻ nhỏ dễ dạy.
“Vậy….”
“Cái gì vậy?” Lời vừa mới nói ra, Hiên Viên Triệt phía sau đột nhiên nhướng đầu lên, nhíu mày nhìn xa xa nói.
Lưu Nguyệt nghe vậy lập tức quay đầu, nhìn theo tầm mắt của Hiên Viên Triệt.
Xa xa, trên một mảnh rừng cỏ xanh tươi, loáng thoáng có mấy điểm nhỏ di động.
Cách quá xa, nhìn không rõ.
“Hình như là người.” Mộ Dung Vô Địch trầm ngâm trong nháy mắt.
Điểm nhỏ phi nhanh đến đây, lớn nhỏ đủ cả, nhưng mà đằng sau, còn có mấy chấm nhỏ cỡ đầu ngón tay, di chuyển tương đối mau.
“Là người.” Lưu Nguyệt lúc này đã thấy rõ ràng, nói ra suy nghĩ, quay đầu Hiên Viên Triệt một cái.
Nơi nguy hiểm như thế này, ngoài bọn họ ra còn có người khác, khó mà nghĩ đến nổi.
Nhíu nhíu mày, Hiên Viên Triệt nhìn xa xa, nơi này đã là sâu trong rừng rậm, xem ra những người kia võ công tuyệt đối không kém, nếu không cũng không đến được nơi này.
“Tốc độ thực nhanh.” Thu Ngân bình tĩnh nhìn về xa xa, trầm giọng nói.
Một khắc trước vẫn chỉ lớn cỡ đầu ngón tay, sau một khắc thân ảnh đã to bằng ngón tay cái, những người này tốc độ rất nhanh.
“Một, hai, ba… sáu người.” Ngạn Hổ nhìn nhìn, nói.
“Làm sao tốc độ có thể nhanh được như vậy?” Mộ Dung Vô Địch tay cầm trường kiếm. Tốc độ nhanh như vậy tung hoành trong này, người kia võ công cũng sâu không lường được, phải cẩn thận.
Cẩn thận nhìn phía trước, Lưu Nguyệt đột nhiên nhíu nhíu mày.
“Không đúng, bọn họ đang lẩn trốn.”
“Không phải nhanh, có cái gì đó đang đuổi bọn họ.”
Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt đồng thời nói ra, vừa nói xong, hai người lại cùng nhìn nhau.
“Không thấy có cái gì cả.” Ngạn Hổ rướn cao cổ.
Phía sau sáu người kia, cái gì cũng không có, không thấy báo, hổ, sư tử, chó săn, phía trên cũng không có thực nhân hoa, không có nhện độc, xà độc. Vậy cái gì đuổi bọn họ? (kinh nghiệm gớm)
Năm người nhất thời trần mặc, mở to mắt nhìn chăm chú.
Càng ngày càng gần, sáu người kia đi như bay, tốc độ giống như truy phong trục nguyệt, khoảng cách gần đã có thể nhìn thấy người.
Đi đầu là một bóng trắng phiêu phiêu, phi như bay đến.
“Độc Cô Dạ.” Tập trung nhìn vào người ở phía trước, trên mặt Hiên Viên Triệt chợt lóe tia kinh ngạc, hai mắt trầm xuống.
“Tại sao lại là bọn họ?” Mộ Dung Vô Địch kinh ngạc trợn mắt.
Lưu Nguyệt khoanh hai tay trước ngực, trên mặt chợt lóe qua chút lãnh trầm. Ngạo Vân thái tử không ở yên ở Ngạo Vân, chạy tới rừng rậm này làm gì?
Chẳng lẽ ngày đó ở Hậu Kim, hắn nói đi đến võ lâm đại hội chẳng qua là thuận đường, mục đích thật sự chính là nơi này?
Nơi này có cái gì đáng giá để khiến hắn từ ngàn dặm xa xôi, từ phía bắc chạy đến phía nam, xuyên qua toàn bộ đại lục?
Hai mặt nhìn nhau, mọi người đồng loạt nhíu nhíu mày.
“Đi, đừng để bọn họ thấy.” Mộ Dung Vô Địch quyết định thật nhanh, trầm giọng nói.
Rõ ràng bọn Độc Cô Dạ đang lẩn trốn, vừa