XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3232 lượt.

đúng lúc, bọn họ cũng không theo tranh giành hồn thủy cùng mấy người đó. Hắn bỏ trốn là việc của hắn, bọn họ tìm đồ của bọn họ, không can thiệp chuyện của nhau.
Ngạo Vân quốc thái tử chết ở chỗ này, đó là tốt nhất.
“Từ từ.” Hai tay khoanh trước ngực, Lưu Nguyệt nhìn về phía trước, thản nhiên nói.
“Hắn sắp thấy rồi.” Hiên Viên Triệt nhìn Độc Cô Dạ vốn định chuyển sang hướng khác, đột nhiên quay lại chạy về phía bọn họ, lạnh lùng tiếp lời.
Không cần nói gì thêm, bọn họ tại nơi cao nhất, đã bị Độc Cô Dạ nhìn thấy.
Thả người mà đi, nhanh như chớp.
Chỉ thấy Độc Cô Dạ một thân áo trắng, trong tay ôm một nữ tử, phi nhanh lại đây, thần sắc vẫn lạnh thanh như trước, lạnh như băng, không hề có chút biến đổi.
Nhưng mày nhíu chặt lại, trên mặt hiện lên chút tiều tụy.
Mà phía sau hắn là mấy đại thị vệ, vẻ mặt sớm đã xanh mét, thực khó coi.
“Khinh Thủy, Vô Nhai, Lưu Trình, Lí Mộ.” Thu Ngân rất nhanh điểm qua tứ đại thị vệ đi theo sau Độc Cô Dạ.
Tất cả đều là cao thủ số một của Ngạo Vân quốc, là Đại thống lĩnh chấp chưởng bốn mươi vạn binh lực của Ngạo Vân quốc, cư nhiên đều xuất hiện ở đây.






“Rốt cuộc là cái gì đuổi bọn họ?” Ngạn Hổ đưa tay che trán nhìn phía sau đám người Độc Cô Dạ.
Mấy người này toàn bộ đều là cao thủ trong cao thủ, cư nhiên chạy trốn chật vật như thế, sắc mặt khó coi như vậy. Phía sau bọn họ rốt cuộc có cái gì?
Từ khi thấy đoàn người Độc Cô Dạ, Lưu Nguyệt liền chú ý phía sau bọn họ. một người ung dung như Độc Cô Dạ, chỉ một chút nguy hiểm sẽ không khiến hắn chạy như điên như vậy.
Có thể khiến cho Độc Cô Dạ chật vật như vậy, nhất định không phải thứ bình thường.
Màu đen, màu đen cuồn cuộn ở chân trời, tốc độ di chuyển không hề nhanh, cũng không hề bành trướng to hơn.
Nhưng mà giữa một mảnh xanh lam cùng xanh tươi của cỏ cây, xuất hiện một dải màu đen chia cắt tất cả.
Màu đen, chậm rãi hướng về đây.
Nghiền nát thanh bích, phá hủy thâm lam, chỉ có màu đen không ngừng tiến lên.
Nơi đi qua, không còn một ngọn cỏ.
Lưu Nguyệt nhíu chặt mày, màu đen đó…
Rồi đột nhiên rùng mình một cái, là chúng nó, là chúng nó. Chết tiệt, Độc Cô Dạ cư nhiên dẫn nhóm tổ tông này lại đây. Khỉ thật!
Lưu Nguyệt nháy mắt sắc mặt xanh mét, điên cuồng hét lên : “Vương bát đản.” Xoay người một cái liền nhảy từ trên người Hiên Viên Triệt xuống.
“Đi mau.” Túm lấy Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt phân biệt phương hướng, chạy vội vàng.
Lưu Nguyệt vốn luôn nghiêm túc không hề có một tia sợ hãi, đột nhiên sắc mặt đại biến, nhất thời làm cho Hiên Viên Triệt cảm thấy không tốt.
Xoay người một cái liền đuổi kịp, một bên trầm giọng hỏi : “Đó là cái gì?”
Cư nhiên có thể khiến Lưu Nguyệt biến sắc, thứ đó nhất định rất nguy hiểm.
“Ăn thịt người.” Lưu Nguyệt phun ra hai chữ, mạnh mẽ lao về phía trước.
Phía sau, Mộ Dung Vô Địch thấy vậy, không nói hai lời, xoay người chạy theo Lưu Nguyệt.
Mặc dù trước khi Độc Cô Dạ xông đến liền quay đầu chạy có vẻ rất mất mặt, nhưng Lưu Nguyệt đã biến sắc, mặt mũi cũng chẳng còn quan trọng gì nữa.
“Ăn thịt người?” Hiên Viên Triệt nhăn mày, vừa chạy vừa quay đầu nhìn phía sau.
Một mảnh lớn đông nghìn nghịt, nhìn từ xa căn bản không thấy điểm cuối, chỉ là một mảnh màu đen, liên miên phập phồng, giống như con sóng dữ nhấn chìm cả quả núi cao.
Một tảng lớn như vậy ăn thịt người?
Không muốn làm rõ đó là cái gì, nhưng mà, lớn đến như vậy, cũng đủ làm cho bất kì ai biến sắc.
Độc Cô Dạ vốn đang vọt tới chỗ Hiên Viên Triệt – đang ở trên cao, mắt lạnh nhìn bọn họ lang thang chạy trốn, đột nhiên quay đầu bỏ chạy, mày khẽ nhíu.
Hắn cũng nhìn thấy rõ, nữ nhân bên người Hiên Viên Triệt kia đột nhiên biến sắc rồi cuồng nộ, hắn nhìn rõ hết thảy, cũng nghe hết thảy.
Dung nhan đó, hết thảy đã không cần nhiều lời. Cái gì mà Tuyết Thánh quốc Hách Thượng Vân Triệu động thủ giết Hậu Kim quốc chủ, người trước mắt căn bản là Mộ Dung Lưu Nguyệt, hay phải nói là thiên hạ đệ nhất cao thủ Lưu Nguyệt. Dung mạo kia lừa được người khác, cũng không thể lừa được hắn.
Người làm cho Tuyết Thánh quốc và Hậu Kim quốc như nước với lửa, người mà hắn đã buông tha cho một lần, hóa ra thật là nàng – người hắn luôn tưởng niệm trong lòng.
Hiên Viên Triệt, Mộ Dung Lưu Nguyệt, yên lặng ba năm, cư nhiên gặp lại ở trong này.
Mày khẽ nhúc nhích, Độc Cô Dạ đột nhiên nhảy dựng lên, hăng hái phi chỗ Hiên Viên Triệt.
“Đi lên, ta cõng nàng.” Cầm lấy tay Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt định đem Lưu Nguyệt đặt lên trên người, tốc độ của hắn dù sao cũng nhanh hơn Lưu Nguyệt.
“Không cần, tiết kiệm sức lực, cái thứ này không thể thoát khỏi trong chốc lát được.” Lưu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi quay đầu, nhìn Độc Cô Dạ đang đuổi theo phía sau.
Tên vương bát đản này đáng chém ngàn đao.
“Chúng ta đã bị nó đuổi theo 10 ngày.” Lạnh lùng ngắt lời, Độc Cô Dạ đuổi theo mấy người vẻ mặt lạnh như băng.
“Đó là cái gì vậy?” Mộ Dung Vô Địch nghe vậy, vẻ mặt vặn vẹo.
Người có bản