Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3236 lượt.

lĩnh như Độc Cô Dạ, cư nhiên bị đuổi theo 10 ngày cũng không thoát khỏi thứ ở phía sau. Đó rốt cuộc là cái gì?
“Không biết, nơi nó đi qua tất cả sinh mệnh hoàn toàn bị tiêu diệt.” Lúc này, Độc Cô Dạ tuyệt không kiêng kị nói chuyện hắn bị đuổi theo 10 ngày, vất vả chật vật không kể xiết.
“Sư tử, mãng xà, ếch, độc trùng, chỉ cần còn sống, một cái cũng không buông tha, chỉ trong khoảng khắc chỉ còn lại một đống bạch cốt.” Đứng đầu tứ đại thủ lĩnh đi theo sau – Khinh Thủy vừa kịch liệt thở dốc, vừa cắn răng nói.
Vừa nói xong, Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân, Ngạn Hổ nhất tề biến sắc.
Hiên Viên Triệt nghe vậy lại quay đầu thoáng nhìn xa xa.
Lúc này bọn họ đã lên càng cao, cúi đầu nhìn lại, phương xa toàn bộ đông nghìn nghịt môt mảnh, che phủ trời đất, giống như trong trời đất này chỉ còn lại một màu đen.
Hiên Viên Triệt nheo nheo mắt, thấy rõ ràng phía trước màu đen ấy, vô số mãnh thú chạy trối chết, nhưng màu đen kia rất nhanh bao trùm lấy chúng nó, ngay tức khắc, cũng chỉ còn lại một đống xương trắng.
Chính xác là ngay lập tức, chỉ trong nháy mắt.
Hiên Viên Triệt hoảng sợ, không còn nghe được câu nói gì, tận mắt nhìn thấy, quả thực làm cho người ta mao cốt tủng nhiên (sởn gai ốc).
“Con mẹ nó, rốt cuộc là cái gì?” Ngạn Hổ cũng nhìn thấy, toàn bộ sắc mặt đều đổi màu.
Lắc đầu, Độc Cô Dạ không trả lời. Bọn họ đều mệt mỏi rã rời, làm sao nhìn thấy rõ đó là cái gì nữa.
“Con kiến, thực nhân nghĩ (nghĩ : chắc là kiến), những nơi đi qua, diệt sạch mọi sinh mệnh.” Lưu Nguyệt đi vọi vàng ở phía trước, từ trong kẽ răng nghiến ra mấy chữ.
“Con kiến?” Hiên Viên Triệt cất cao thanh âm, tất cả mọi người đều hiện lên vẻ kinh sợ, nhưng Độc Cô Dạ vẫn lạnh nhạt như thường.
“Truy tìm mùi, không chết không ngừng, chỉ cần gặp phải chúng nó, đuổi theo người vài tháng không là vấn đề, ai có thể không ngừng nghỉ chịu sức ép mấy tháng. Ngươi chết tiệt, trêu chọc ai, lại đi trêu chọc vào tổ tông này.” Nói xong, Lưu Nguyệt bạo phát, quay đầu hung hăng trừng Độc Cô Dạ.
Đuổi theo mấy tháng? Không chết không ngừng? Một hàng hơn 10 người nhất tề quay đầu nhìn đám Thực nhân nghĩ che kín trời đất đang đi tới, sắc mặt vặn vẹo.






Mặc thanh quay đầu lại, không nói hai lời, đẩy nhanh tốc độ, nhanh như chớp đi về phía trước.
Tất cả đều kinh hãi.
Lướt qua như gió, phi túng mà qua.
Có núi qua núi, có sông qua sông.
Đoàn người chạy vào chỗ sâu nhất trong rừng.
Sắc mặt đều có chút trắng bệch, một ngày một đêm chạy trốn không ngừng nghỉ, đã không còn chút sức lực nào, Độc Cô Dạ bị đuổi theo mười ngày, vậy mà sắc mặt chỉ có điểm tiều tụy mà thôi.
“Ông trời của ta, chúng sẽ không đuổi theo được, đều đã đi qua ba con sông rồi.” Ngồi vào trên mặt đất, thủ hạ Độc Cô Dạ chính là Vô Nhai, một bên kịch liệt thở, một bên thật sâu nhìn thoáng qua sắc mặt không có chút gợn sóng củ#a Lưu Nguyệt.
Một ngày một đêm, chạy trón mà không có phương hướng.
Nhưng là, đi thêm không bao lâu sẽ có con sông chắn, cái này cũng chỉ là trùng hợp ngoài ý muốn mà thôi, nhìn lại phía sau thấy cảnh Thực nhân nghĩ điên cuồng đuổi theo, ở dưới thác nước thì chạy hơi chậm lại một chút, bọn họ chỉ có thể đứng đực tại đây.
Con kiến không qua sông, đây đúng là khắc tinh của bọn nó.
Mộ Dung Lưu Nguyệt là chuyên chọn nhược điểm địa lý của chúng nó để chạy.
Một đường chạy gấp, bọn họ mải chạy trốn không rảnh phản ứng, lúc này ngừng lại nhìn xuống dưới, đầu óc thoáng chốc còn có điểm chuyển qua.
Khinh Thủy cùng Vô Nhai nhìn nhau liếc mắt một cái, trong mắt đồng loạt có điểm thâm trầm.
Mộ Dung Lưu Nguyệt là như thế nào biết phương hướng này có con sông? Như thế nào quen thuộc như thế?
Xem ra thái tử bọn họ sớm đã đã nhận ra điểm ấy, cho nên không nói một tiếng mà chạy theo, tuyệt không nghi ngờ.
“Con sông quá nhỏ, ngăn cản không được chúng nó.” Lưu Nguyệt lạnh lùng ném một câu, đột nhiên đứng dậy tới bên cạnh đám cây cối, chủy thủ vung lên, chặt mấy cây thực vật màu xanh giống như cây gậy trúc (mía), xoay người bước trở về ném cho đám người Hiên Viên Triệt.
Chạy trốn một ngày một đêm, không có ăn, đang đi còn bị Thực Nhân Nghĩ đuổi theo, trước tiên sẽ mệt chết.
Hiên Viên Triệt, Thu Ngân, Ngạn Hổ, Mộ Dung Vô Địch, nghe vậy nhất thời đồng loạt kêu lên một tiếng, thân thủ tiếp nhận, kiểm tra cũng không kiểm tra, trực tiếp ăn luôn, đói luống cuống.
Nghe thấy đám người Ngạn Hổ tru lên, tứ đại thống lĩnh Ngạo Vân, nín thở, đứng đực trên mặt đất, không nói gì hỏi mà chỉ hỏi trời xanh.
Bọn họ tại sao lại đem người đó làm thủ lĩnh?
“Răng rắc, răng rắc.” Vội vàng tước vỏ để ăn, đem thực vật màu xanh trở thành Thực Nhân Nghĩ, cuồng tước cho hả giận, Thu Ngân ăn phát ra âm thanh răng rắc.
Đứng trên mặt đất, đám người Lưu Trình thấy vậy, nhất tề nuốt một ngụm nước miếng, bọn họ đã đi rất nhiều ngày nhưng không dám ăn những thứ kia.
Chờ đợi nửa ngày, thấy Hiên Viên Triệt ném cho cái nhìn khinh bỉ, những người này ngay cả một chút biểu tìn