Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343271
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3271 lượt.
t Thánh quốc của ta, ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó, tuyệt đối không ai có thể làm khó dễ ngươi, Tuyết Thánh quốc chúng ta cũng không phải bất kì người nào cũng có thể làm khó.”
Hách Thượng Vân Triệu nhìn tóc Lưu Nguyệt giữa màn mưa bụi đã thấm ươn ướt, mỏng manh như vậy, nhưng lại vô cùng bén nhọn, trông như một đầu sư tử bị thương, làm cho người ta không thể khống chế chính mình.
Trong không khí lạnh lẽo, nhất thời lửa giận văng khắp nơi.
Độc Cô Dạ, Hách Thượng Vân Triệu, cách nhau một khoảng đêm tối mờ mịt, liếc mắt nhìn nhau một cái, giữa đêm mưa gió, lửa giận cực hạn, tương đương bén nhọn.
Chủy thủ phá không, nhanh như tia chớp.
Chưởng lực quét ngang, thân thể dẻo như mình rắn.
Trong đêm đen, cơ hồ không nhìn rõ thân hình Độc Cô Dạ cùng Lưu Nguyệt, chỉ có thể nhìn thấy một mảng màu tím đậm và một mảng màu vàng, giao nhau tại một chỗ.
Mưa càng lúc càng lớn , mưa phùn bắt đầu nhè nhẹ rơi, dần dần liên miên, giọt mưa nhè nhẹ cắt qua không khí, rơi xuống mắt đất không gây lên tiếng động.
Gió thu bay lên, cứ như vậy ở trên sơn đạo, lại càng phát ra cái lạnh làm cho người ta cảm thấy thấu xương tủy.
Hách Thượng Vân Triệu ghìm cương dừng lại một bên, nhìn Lưu Nguyệt giống như không muốn sống điên cuồng chém giết Độc Cô Dạ, trong lòng hỗn loạn, nhưng mà cũng tốt, Lưu Nguyệt hận Độc Cô Dạ, còn tốt hơn là hận hắn.
Mưa thật lớn, nhưng không một giọt nào có thể lọt vào vùng không gian tối tăm kia, một đám mây vàng luẩn quẩn, sát khí khôn cùng cùng nội lực kinh người, trải rộng ra khắp không gian.
Mưa bụi còn chưa kịp chạm vào hai người đang kịch liệt chiến đấu kia, đã bị kiếm khí cùng chưởng phong đánh nát, mưa to như vậy, cư nhiên không hề có giọt mưa nào chạm vào được hai người.
Hai mắt hách Thượng Vân Triệu hoa lên, líu cả lưỡi.
Một chưởng tránh đi một đao của Lưu Nguyệt, hai tay Độc Cô Dạ giơ lên, lại một chưởng nữa tung ra.
Lưu Nguyệt không có nội công, nhưng chủy thủ sắc bén kia, luôn có thể phá vòng bảo hộ của hắn, từ nơi sơ hở xảo quyệt nhất đâm vào, nếu hắn không sù, chỉ sợ không đỡ lại nổi.
Chưởng phong phóng ra càng mạnh, mà chủy thủ của Lưu Nguyệt cũng càng nhanh.
Phẫn nộ ngập đầy, hòa quyện cùng sát khí nặng nề, điên cuống vung về phía Độc Cô Dạ.
Mưa ngày càng lớn, cơ hồ làm cho người ta không nhìn rõ song phương giao chiến, cùng phía trước mặt.
Xa xa, Hiên Viên Triệt dẫn một đội quân bão táp mà đến, trong đêm mưa, vó ngựa vang lên, bão táp mà đi.
Chủy thủ vung lên, Lưu Nguyệt chém về phía Độc Cô Dạ, một đao kia cơ hồ là toàn bộ sức mạnh của nàng.
Độc Cô Dạ biết lợi hại, hai tay giơ lên, cũng toàn lực chống đỡ.
Kiếm khí, chưởng lực, ở trong không trung phát ra tiếng xé rách
.
Mà ngay trong nháy mắ, trong màn mưa, đột nhiên vang lên một tiếng cung, rất nhẹ rất nhẹ, cơ hồ khiến người ta không nghe thấy bất kì âm thanh gì.
Cùng với tiếng cung vang ấy, một mũi tên nhọn lấp lóa phá không bay đến, hướng về phía Lưu Nguyệt, nhanh như chớp bay lên không, nhanh như lưu tinh truy nguyệt (sao băng đuổi trăng).
Tốc độ kia, cho dù là Hiên Viên Triệt cũng không sánh kịp.
“Lưu Nguyệt, cẩn thận.” Vân Triệu vẫn chú ý tới Lưu Nguyệt, khóe mắt đột nhiên nhìn thấy một tia chớp óng ánh bay tới, bay về phía ngực Lưu Nguyệt, sắc mặt nháy mắt đại biến.
Một tiếng kêu to, đồng thời thân hình mạnh mẽ phi tới, chộp về phía mũi tên đang bay đến phía sau lưng Lưu Nguyệt.
Thế tới nhanh chóng, Lưu Nguyệt cảm thấy sát khí vọt tới trong nháy mắt, mũi tên nhọn ở sau lưng đã muốn vọt tới ngực nàng, âm hàn kia như giòi trong xương mu bàn chân, sau lưng Lưu Nguyệt nhất thời lông tơ dựng đứng.
Đến thật nhanh, khí thế cực kì.
Chưa từng cảm giác qua hơi thở cường đại như vậy, cái loại nguy hiểm chỉ cảm giác được trước một khắc này, sau một khắc có muốn tránh cũng không thể, qua nhiều năm như vậy nàng chưa từng gặp qua.
Không kịp nghĩ nhiều, Lưu Nguyệt nhanh chóng nín thở, bả vai thu lại, né tránh mũi tên kia, chỉ làm lệch khỏi vị trí hiểm yếu, để mũi tên bắn vào mình.
Cùng lúc đó, chủy thủ trong tay vung lên, tránh khỏi một chưởng của Độc Cô Dạ, lại bị phân tâm.
Mũi tên vàng óng bay đến, không để cho Lưu Nguyệt có thời gian thở gấp, bay xẹt qua không trung, vù một tiếng, xuyên qua bả vai Lưu Nguyệt, một cỗ máu tươi phun ra.
Thân thể Lưu Nguyệt nhoáng lên một cái, cư nhiên không khống chế được, bị ngã dúi về phía trước.
Một ngụm máu tươi phun lên khuôn mặt của Độc Cô Dạ.
Phía trước, Độc Cô Dạ tập trung toàn lực, một chưởng đã phá không mà tới.
Chống lại Lưu Nguyệt, Độc Cô Dạ không dám không ra tay toàn lực, một kích này, vừa đánh ra, lại đột nhiên nghe tiếng kinh hô của Vân Triệu, trong giây lát thấy Lưu Nguyệt cuồng phun máu tươi, Độc Cô Dạ nhất thời cảm thấy kinh hãi, định thu chưởng lại.
Nhưng, một chiêu toàn lực của hắn, sao có thể nói thu là thu.
Nhanh như sấm chớp, một chưởng của Độc Cô Dạ đã tới trước ngực Lưu Nguyệt, thân hình nàng lung lay, bị một chưởng của Độc Cô Dạ đánh về phía khe núi.
Cùng lúc đó, Độc Cô