Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3268 lượt.
ể so sánh với Ngạo Vân quốc, Tuyết Thánh quốc, còn có các quốc nào khác, chúng ta còn có thể đấu, còn có thể tranh, bọn họ có thể trong khoảnh khắc liền diệt Thiên Thần chúng ta, Triệt nhi của ta sẽ bị hủy.
Yêu một người, ngươi liền cam tâm hủy tất cả mọi thứ của hắn, làm cho hắn phải xuống địa ngục? Nguyệt nhi, ngươi không phải người ích kỷ như vậy phải không?
Nguyệt nhi, Thiên Thần ta có thể có một Vương phi dung mạo xấu xí, hoặc là vô số Vương phi thậm chí vương hậu vô học, nhưng tuyệt đối không thể có một Vương phi có thể mang đến cho chúng ta tai ương ngập đầu.
Nguyệt nhi, ngươi giơ cao đánh khẽ, phóng chúng ta một con ngựa, thả cho chúng ta một đường thoát, ngươi đi đi, đi thôi.”
Tự tự huyết lệ lên án, Hiên Viên Dịch toàn bộ là kích động.
Lưu Nguyệt đang cầm trong tay sách cổ, cả người có trong nháy mắt thần thái hoảng loạn.
Một sự lạnh lẽo như băng toát ra từ trong xương cốt, lạnh như vậy, hàn liệt như vậy.
Lúc này thời tiết mới vào đầu thu, như thế nào lại có thể lạnh như thế, làm cho người ta có cảm giác như đang ở trong hầm băng.
Thương hắn, sẽ không muốn dẫn cho hắn tai họa diệt quốc, gây nguy hiểm, chết chóc cho hắn.
Yêu một người, ngươi liền cam tâm hủy tất cả của hắn, làm cho hắn xuống địa ngục?
Không, không, nàng như thế nào lại như vậy, như thế nào thành ra như thế này, nàng giúp đỡ Hiên Viên Triệt nắm giữ toàn bộ thiên hạ còn không xong, như thế nào lại khiến hắn vì mình mà bị hủy.
Nhưng là, nhưng là…
Năm ngón tay gắt gao nắm chăt cuốn sách cổ mỏng manh, nhẹ như hồng mao, lúc này lại có cảm giác trở lên nặng ngàn cân.
Tâm trí hoàn toàn đảo lộn, có một cảm giác đau không rõ ràng từ tứ chi mạnh mẽ lan ra. Nàng chỉ là cầu mong được ở bên cạnh Hiên Viên Triệt, cùng hắn ngao du thiên hạ, chăm sóc giang sơn.
Nàng muốn hai người có thể hạnh phúc, cái nàng muốn chỉ đơn giản như vậy, là hai người thật hạnh phúc.
Nhưng vì sao mà quốc thù gia hận, thế lực ngập trời, dòng họ thần bí, đều thi nhau can thiệp vào cuộc sống của nàng, rốt cuộc nàng đã đắc tội ai?
Tay chậm rãi lấy ra kim bài (lệnh bài bằng vàng), nắm chặt, tại sao lại có thể như vậy? Tại sao lại có thể như vậy?
Mẫu thân của Mộ Dung Lưu Nguyệt vì sao lại có thân phận như vậy, vì sao lại trở thành cái dạng này? Chết tiệt, chết tiệt.
Ánh mắt đảo qua kim bài, nhìn xuống tấm thiếp bằng bạc, chữ ghi trên đó cùng là kiểu chữ trong cuốn sách cổ kia, ghi là : “Ngày đại hôn, Thiên Thần diệt quốc.”
Nhưng vậy thì sao, vậy thì sao chứ, khắp thiên hạ sống chết thế nào không liên quan đến nàng, cho tới bây giờ bản thân nàng chính là ích kỷ, nàng không vĩ đại như vậy, nàng chỉ quan tâm đến chuyện sống chết của nàng và Hiên Viên Triệt, mặt khác , dù tất cả chết hết cũng không liên quan tới nàng.
Trên mặt là lạnh lùng, thiết lãnh, tâm lại thấy đau.
Tay chậm rãi sờ phía sau gáy một chút, nơi đó có một vết son màu hồng, rất nhỏ.
Nàng vẫn cứ tưởng là bớt, nhưng lại không nghĩ rằng, cái này không phải là bớt, mà là do mẫu thân nàng dùng gì đó điểm lên, xuất xứ từ nơi thần bí kia, một thứ sẽ hại người mà mình yêu, lại không hề làm tổn hao bản thân. ( Su nàng, cái này có phải là vết săm không?.)(Pracell: ta giải thích 1 tí, vết bớt này là dùng nhiều loại thảo dược và độc dược trộn lại, điểm lên những đứa trẻ mới sinh có huyết thống từ nơi thần bí kia, nếu như chưa được giải dược, mà yêu và có có ‘ấy ấy’ với người ngoài dòng tộc, thì người mình yêu sẽ bị độc chết, còn mình vẫn bình thường, còn nếu là 2 người cùng có huyết thống trong dòng tộc, thì khi ‘ấy ấy’, vết bớt tự động mất đi, mà cơ thể 2 người còn như được thêm thần dược ^^-> cách để giữ huyết thống thuần khiết của dòng tộc thần bí kia)
Là kia thủ đoạn của nơi thần bí dùng để khống chế người của bọn họ.
Trong sách ghi lại rất rõ ràng, rõ ràng đến chết tiệt.
“Chủ nhân.” Đỗ Nhất vẫn đi theo Lưu Nguyệt, thấy Lưu Nguyệt đi ra, vẻ mặt không chút thay đổi, một thân lạnh như băng cực kỳ không thích hợp, không khỏi cúi đầu hô một tiếng.
Lưu Nguyệt cư nhiên một tia phản ứng cũng không hề có, tiếp tục đi về phía trước,Đỗ Nhất … không nói một từ. Giữa ánh mắt lạnh như băng, hiện lên một tia lo lắng.
“Nguyệt nhi, Nguyệt nhi.” Đúng lúc này, phía xa xa Trần hoàng hậu vẻ mặt lo lắng hướng Lưu Nguyệt bước nhanh đến.
“Nguyệt nhi, cha ta làm chuyện đó đối với ngươi, ngươi không cần để ở trong lòng, mẫu hậu sẽ đem công đạo cho ngươi, Nguyệt nhi, không cần thương tâm, bọn họ là nhất thời hồ đồ, ngươi không cần để ở trong lòng.”
Trần hoàng hậu hoàn toàn nóng nảy, nàng vừa lấy được tin tức, cha nàng cư nhiên muốn giết Lưu Nguyệt, việc này quả thật làm cho người ta không thể tin, lão là hồ đồ có phải hay không.
Lưu Nguyệt bên tai nghe lời nói của Trần hoàng hậu, cước bộ vẫn không hề chậm lại, hữu tướng, kia cũng chỉ là việc nhỏ, việc rất nhỏ.
Trần hoàng hậu thấy Lưu Nguyệt vẻ mặt không hề thay đổi, vẻ mặt thiết huyết, nghĩ rằng căn bản là Lưu Nguyệt đang ôm hận trong