Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3272 lượt.
lòng, không khỏi càng thêm nóng nảy.
Vội vàng liên tục nói: “Nguyệt nhi, ngươi không cần như vậy, mẫu hậu sẽ rất thương tâm , Nguyệt nhi…”
Cước bộ vẫn không hề ngừng lại, Lưu Nguyệt mắt điếc tai ngơ, tâm tư của nàng hiện tại hoàn toàn bị cuốn sách cổ đang nắm trong tay thu giữ.
Mà lúc này phía bên kia, Hiên Viên Triệt từ hữu tướng phủ gấp gáp trở về, đã vội vàng chạy nhanh lại hướng bên này, Nguyệt của hắn chắc chắn sẽ đi tìm phụ vương hắn tính sổ, hắn rất hiểu biết nàng.
Thân hình như điện, phi túng mà đến.
“Đứng lại, vô thanh vô tức, ngươi không phải là muốn mẫu hậu phải chết để tạ tội với ngươi.” Mắt thấy Lưu Nguyệt căn bản không hề để ý nàng, cứ hướng phía trước đi đến, Trần hoàng hậu nóng nảy, buông xuống một câu nói nặng, một bên bước nhanh xông lên, một tay liền hướng Lưu Nguyệt chộp tới.
Tiếng hét lớn từ rất xa bay vút đi, theo gió phiêu tán đến bên người Hiên Viên Triệt, loáng thoáng có tiếng quyết tử cùng sự tức giận, làm cho Hiên Viên Triệt vô cùng chột dạ, đây là có chuyện gì, mẫu hậu cùng Nguyệt ra sao, tâm tưởng nghĩ nhanh, tốc độ dưới chân còn nhanh hơn.
Từng bước dừng lại, Lưu Nguyệt nhíu nhíu mày, lời này là sao, vài việc nhỏ đó nàng căn bản không để ở trong lòng.
Lập tức thân mình cũng dừng, xoay người lại.
Trần hoàng hậu thấy Lưu Nguyệt dừng lại, không khỏi thở dài nhẹ nhõm, trên mặt hiện lên một chút vui mừng, một bên vọt tới bên cạnh Lưu Nguyệt nói: “Nguyệt nhi…”
Lời vừa mới nói ra, sau lưng đột nhiên một đạo kình lực vô thanh vô tức phá không mà đến, đập lên lưng của nàng, Trần hoàng hậu vốn đang hướng phía trước, nhất thời thân hình không dừng lại được, ngã nhào về hướng Lưu Nguyệt đang đứng.
Lưu Nguyệt tuy rằng đã dừng cước bộ, nhưng toàn bộ tâm tư vẫn nằm trong cuốn sách cổ trên tay, lúc này thấy Trần hoàng hậu ngã về phía mình, theo bản năng nâng tay lên, hướng Trần hoàng hậu tiến lên phía trước từng bước. (T.T : Nàng ấy là đang định đỡ a)
Cánh tay vươn lên, một tay cầm sách cổ mỏng manh, nhưng một tay vẫn đang cầm chủy thủ dính đầy máu, hướng tới người ở phía trước, chủy thủ đầy máu nhất thời chĩa vào Trần hoàng hậu đang ngã đến.
Hai người cách một đoạn rất gần, khoảng cách trong lúc đó chủy thủy trong tay Lưu Nguyệt cơ hồ đã xuyên qua quần áo của Trần hoàng hậu.
Giữa điện quang thạch hỏa, sắc mặt hai người nhất tề biến đổi.
Mà lúc này, từ xa nhìn lại, tựa như chính Lưu Nguyệt lấy dao đâm vào người Trần hoàng hậu .
Trong lòng chợt hoảng hốt, Lưu Nguyệt giật mình phục hồi lại tinh thần, cổ tay rất nhanh vừa động, tay hướng phía sau thu lại.
Đột nhiên, ngay lúc đó, Hiên Viên Triệt từ xa phi túng đến, một bước phóng vọt lại đây, toàn bộ cảnh tượng phía trước bị Hiên Viên Triệt thu lại trong tầm mắt.
“Mẫu hậu.” sắc mặt Hiên Viên Triệt đại biến, không dám tin tất cả mọi việc diễn ra trước mắt.
Nguyệt của Hắn muốn giết mẫu hậu của hắn?
Dưới bóng đêm, chủy thủ đầy máu cắm trên ngực Trần hoàng hậu, mẫu hậu hắn vẻ mặt không thể tin xen lẫn khiếp sợ.
Mà Lưu Nguyệt đưa lưng về phía hắn, hắn lại không thể nhìn thấy bất kì thần sắc nào của nàng, chỉ có thể nhìn thấy đầy người lạnh như băng, áp lực lửa giận tận trời.
“Mẫu hậu.” Tiếng gào thét điên cuồng kịch liệt cắt qua màn đêm tối đen, Hiên Viên Triệt cơ hồ không thể kiểm soát bản thân mình.
Xông mạnh lên,vội vàng bám lấy bả vai Lưu Nguyệt, sau đó đẩy Lưu Nguyệt ra, Hiên Viên Triệt ôm gọnTrần hoàng hậu bị sẩy chân, đứng không vững.
“Mẫu hậu, Người có sao không? Người thấy thế nào?” Nhìn vạt áo trước ngực chảy ra máu, Hiên Viên Triệt mắt đều đỏ.
Bị đẩy ra, Lưu Nguyệt lảo đảo lui hai bước, nhìn Hiên Viên Triệt bi thương cơ hồ không thể khống chế bản thân, có chút ngạc nhiên.
Phía sau, đi theo Hiên Viên Triệt ,Thu Ngân và Ngạn Hổ cũng vừa tiến đến, há to miệng, vẻ mặt tuyệt đối không thể tin, hoàn toàn hiển hiện.
Hoá ra nơi này còn có âm mưu chờ nàng, Lưu Nguyệt phục hồi lại tinh thần, tự giễu cười.
Gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng kia, trong nháy mắt bi thương đến mức tận cùng, cùng phẫn nộ đến mức tận cùng, Lưu Nguyệt hít sâu một hơi, lớn tiếng nói: “Ta sẽ không giải thích gì với chàng, hiện tại ta muốn đi tìm người để tính sổ, chàng hãy chờ ở đây.”
Thanh âm lạnh như băng rơi vào không khí, thân hình Lưu Nguyệt chợt lóe, hướng đêm đen mờ mịt phóng đi, rõ ràng lưu loát, không một chút ướt át bẩn thỉu.
Phía sau Đỗ Nhất buông xuống một câu: “Không phải chủ nhân.” Một bên liến hướng phía trước phóng đi đuổi theo Lưu Nguyệt.
“Nàng đứng lại đó cho ta.” Hiên Viên Triệt ôm Trần hoàng hậu, đưa lưng về phía Lưu Nguyệt, nghe lời của Lưu Nguyệt lập tức quay đầu hét to một tiếng.
Nhưng lúc này, Lưu Nguyệt tràn đầy phẫn nộ, hành động cực nhanh, không gì sánh kịp, vừa nháy mắt một cái, đã tới giữa khu cấm quân đang bao vây, xông ra ngoài, xa dần cùng đêm tối.
“Hỗn đản.” Hiên Viên Triệt thấy vậy sắc mặt trong nháy mắt lại cực kỳ khó coi.
“Triệt nhi, không phải Nguyệt nhi, con mau…” Bị đá