Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3297 lượt.
úc đều không có, Bắc Mục Trung Nghĩa vương nghèo kiết hủ lậu đến cái dạng này sao?”
Ngồi đối diện Hàn Phi, là Tộc trưởng dân tộc Nữ Chân, thế lực cũng đứng hàng thứ ba, ánh mắt dâm tà nhìn Lưu Nguyệt, thần tình khinh bỉ.
“Không chuẩn bị ca múa, thành chủ đại nhân của chúng ta ơi, hay là ngài tự mình vì chúng ta xướng một khúc, vũ một chút đi, chúng ta cũng không chấp nhặt đâu, mọi người nói có đúng không?” Thủ lĩnh Đột Quyết – Thác Bỉ Mộc cười lớn nói.
“Đúng, thành chủ lên đi, thành chủ lên đi. . . . . .” Lời đề nghị này lập tức khiến cho chúng thế lực hoan hô, một đám cười nghiêng ngả, mắt đầy ý vị.
Mới ngồi trên chủ vị (ghế chủ tiệc), Lưu Nguyệt nghe tiếng, cư nhiên cũng không tức giận, ngược lại cười cười nói: “Hôm nay, mọi người nể tình đến, là vinh hạnh của Lưu Nguyệt ta, nếu mọi người muốn nghe, được, ta đây liền vì mọi người tấu lên một khúc.”
Nói xong, phía sau lập tức có người đệ lên một chiếc dao cầm, nhìn qua hình như là sớm có chuẩn bị từ trước.
Sắc mặt ôn nhuận, không mừng không giận, nhìn không ra cảm xúc.
Đầu ngón tay ở trên mặt cầm khẩy khẩy, một khúc vui ca lập tức tràn ra khắp nơi, bay múa lẩn quẩn quanh yến hội ở bãi cỏ Hán Lan
Trong không gian yến tiệc đốt lửa, tiếng đàn càng khoe ra sức mạnh mãnh liệt của nó.
Mười bảy thế lực lớn Khô Sa mười thành, không nghĩ tới Lưu Nguyệt thực vì bọn hắn mà tấu nhạc, không khỏi nhất tề khựng lại một chút, đều ngạc nhiên kích động liếc mắt nhìn nhau trao đổi.
Tiếng đàn uyển chuyển hàm xúc, thật sự vô cùng dễ nghe.
Cho dù bọn họ tất cả đều là một đám thô nhân (người thô thiển, không tinh tế), cũng có thể thấy được tiếng đàn kia thật xuôi tai , bình thản cùng tự nhiên, không có kinh hãi, không có lấy lòng, càng thêm không có e ngại.
Trong bóng tối, Âu Dương Vu Phi nhẹ nhàng vuốt mặt, hảo cầm, không nghĩ tới Lưu Nguyệt thật đúng là một tay hảo cầm.
Tâm như nước chảy, có ý khiêu khích, nhưng cũng bất động thanh sắc, tốt, so với trong tưởng tượng của hắn còn tốt hơn, đủ khí chất trầm ổn, có thể làm đại sự.
“Hôm nay, bổn vương mở tiệc chiêu đãi chư vị, thứ nhất, là cho mọi người gặp mặt nhau, nhận thức, về sau còn phải làm việc cùng nhau trong một thời gian dài.
Hai là, nếu mọi người đã cho ta chút mặt mũi, về sau này Khô Sa mười thành, là thuần phục Bắc Mục ta , hay là muốn Bắc Mục ta dùng sức mạnh cưỡng chế.”
Trong tiếng đàn du dương, thanh âm bình thản ôn nhã, không vội không chậm truyền đến, trong suốt như nước, thanh nhã như nước.
Lưu Nguyệt ngồi ở chủ vị cao cao, mặt vẫn duy trì ôn hòa như trước, tươi cười, chậm rãi đảo mắt qua thủ lĩnh mười bảy thế lực đang ngồi.
Không khí trong nháy mắt trầm mặc, mười bảy thủ lĩnh liếc mắt nhìn nhau một cái, đột nhiên cùng ngửa đầu cười to, trong ý cười càn rỡ, còn tràn ngập khinh bỉ cùng cuồng vọng.
“Cho ngươi mặt mũi, ngươi cho ngươi là ai a, hừ, khẩu khí thật lớn.”
Thế lực mạnh nhất – Hàn Phi – cuồng tiếu, liếc mắt nhìn Lưu Nguyệt nói: “Tiểu nha đầu, không chỉ Khô Sa mười thành, những nơi khác cũng vậy, có bản lĩnh, tự mình đi hàng phục đi, không bổn sự, ta khuyên ngươi vẫn là trở về làm công cụ ấm giường cho nam nhân là tốt rồi, nếu không có ai, ta không ngại ngươi tới chỗ ta. . . . . .”
“Oanh.” Lời hạ lưu còn không có nói xong, đống lửa ở trước mặt Hàn Phi đột nhiên oanh một tiếng tạc vỡ ra, vô số đốm lửa bắn tới Hàn Phi.
Vô số tàn lửa cực nóng, lại mang theo tốc độ của tia chớp.
Hàn Phi vừa thấy như thế, lập tức xoay bật người về phía sau, động tác cực kì mau, so với vẻ dâm loạn phế vật kia, phản xạ thật khiến người ta bất ngờ.
Nhưng mà hắn mau, tốc độ Lưu Nguyệt còn nhanh hơn.
Hắn xoay người còn chưa né kịp, đống lửa nổ tung, giã một tiếng thật mạnh trước ngực hắn, Hàn Phi nháy mắt bị đánh giật ngược, té đè lên hộ vệ Tịch Thượng phía sau, một ngụm máu tươi phun ra, rượu văng khắp nơi, ngọn lửa quấn lấy hắn.
Hộ vệ Tịch Thượng nhất thời thay đổi sắc mặt, luống cuống tay chân giúp Hàn Phi dập ngọn lửa đang cháy trên người.
Bên cạnh, thủ lĩnh mười sáu thế lực khác thấy vậy liền bật dậy, sắc mặt vốn dâm loạn lộ ra vẻ thiết huyết bưu hãn.
Đao kiếm ra khỏi vỏ, sát khí bốc lên.
“Thủ lĩnh, chúng ta ra không được. . . . . .”
Vừa nghe Lưu Nguyệt một tiếng tiễn khách, mười bảy nhóm hộ vệ ở gần cửa bãi cỏ nhất, nhất thời muốn lao ra ngoài, lại phát hiện như thế nào cũng không thể ra được .
Bên ngoài bãi cỏ trùng trùng điệp điệp những mũi tên sắc bén, từ bốn phương tám hướng lấy bãi cỏ làm trung tâm, vây kín thành một vòng tròn.
Mũi tên đen kịt dưới ánh mặt trời, nổi lên sát khí âm trầm.
Xếp thành hàng nghiêm chỉnh, cung tiễn trường thương lá chắn, tầng tầng lớp lớp, tuy rằng trên người mặc quần áo thường dân, nhưng đây chắc chắn là quân đội, là quân đội.
Bọn họ bị người của Lưu Nguyệt bao vây rồi.
Âu Dương Vu Phi ngồi trong góc khuất tựa vào lưng ghế, khóe miệng nhẹ nhàng vẽ lên một nụ cười.
Hoá ra hai vạn binh lính Bắc Mục vẫn biến mất không thấy, l