Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3292 lượt.
ướt đi trên mặt bản đồ lãnh thổ, Hiên Viên Triệt lạnh như băng, mắt không có một tia biểu tình: “Nuốt chửng Trần quốc, diệt Triệu quốc, Trung Nguyên thất quốc phân thiên hạ từ nay về sau sau chỉ còn ngũ quốc tồn tại, ta Thiên Thần không kém Ngạo Vân quốc, Tuyết Thánh quốc nửa phần.”
Cúi đầu, lạnh giọng nói, bên trong quanh quẩn dư vị thiết huyết.
“Nguyệt nhi, chờ nàng trở về, thiên hạ này, ta nhất định phải làm cho ai cũng không thể khi dễ được nàng và ta.”Tay gắt gao nắm chặt, Hiên Viên Triệt lạnh như băng, trong mắt hiện lên một tia đau đớn, một tia tuyệt vọng chính mình cũng không nhận ra.
Mấy tháng , không có tin tức của Lưu Nguyệt.
Không có một chút gì, có không ít người đã báo tin tức lên cho hắn, mỗi lần, là lại một lần hy vọng tràn trề, nhưng sau đó liền tràn ngập thất vọng, hắn cơ hồ không thể không thừa nhận.
Lưu Nguyệt của hắn, nàng rốt cuộc ở nơi nào?
Rốt cuộc, là sống? Hay đã chết?
Đầu ngón tay cắm thật sau vào lòng bàn tay, cho dù hắn được thiên hạ này, nếu là không có Lưu Nguyệt cùng hắn đồng hưởng, có thiên hạ còn có ý nghĩa gì.
Được thiên hạ, mất nàng, không, tuyệt không thể được.
“Vương Thượng, tin tức từ kinh thành gửi đến.” Tâm tình chua sót ,đang mải suy nghĩ, Lưu Xuyên đột nhiên cao giọng bước nhanh đi đến, đưa lên một phong thư.
Hiên Viên Triệt thu lại toàn bộ tâm tình, một lần nữa khôi phục khuôn mặt lạnh như băng, xoay người tiếp nhận.
Mắt, lập tức lãnh lệ.
“Một đám nuôi tốn cơm.” Hiên Viên Triệt hung hăng ném phong thư đi, thần tình sát khí.
Lưu Xuyên thấy vậy nhặt lên, vừa vặn thấy: “Độc Cô Dạ, Hách Liên Vân Triệu, thoát đi.” Ngắn ngủn vài chữ, nhưng là tin tức kinh thiên khiếp sợ.
“Vương thượng không có ở kinh thành, bọn họ không thể trông coi được, chuyện này thật sự là. . . . . .” Lưu Xuyên sắc mặt nháy mắt cũng khó nhìn.
Mất đi Độc Cô Dạ cùng Hách Liên Vân Triệu, muốn Ngạo Vân quốc cùng Tuyết Thánh quốc phục tùng ta, thật sự không có khả năng, thật sự là một đám nuôi tốn cơm vô ích.
“Vương Thượng, tin lớn tin lớn.” Hai người đang phẫn nộ đầy người, tiếng Ngạn Hổ đột nhiên truyền đến từ xa, tràn ngập kinh ngạc.
“Nói.” Hiên Viên Triệt lãnh như băng, nhìn Ngạn Hổ vọt vào, quát lạnh một tiếng, còn có tin dữ nào nữa đây.
Thở hồng hộc vọt vào, Ngạn Hổ cơ hồ thở dốc nói không ra lời, trên mặt một mảnh kích động, xoay người chỉ vào phía sau nói: “Vương thượng. . . . . . Vương. . . . . . Có tin tức . . . . . . Hắn. . . . . . Hắn. . . . . . Tìm tới đến đây. . . . . .” Kích động cùng với sốt ruột thở gấp, làm cho Ngạn Hổ nói đứt quãng không tròn câu.
Hiên Viên Triệt nghe vậy nhíu mày: “Nói rõ ràng xem.”
“Ai tới ?” Lưu Xuyên ở giữa chen miệng hỏi một câu.
Nhanh chóng bình ổn lại tâm tình kích động cùng thở dốc, Ngạn Hổ rất nhanh nói: “Đỗ Nhất, là Đỗ Nhất .”
Tiếng nói vừa dứt, Hiên Viên Triệt sắc mặt đại biến, một trận gió theo hướng cửa lớn cuồng bước mà đi, phịch một tiếng gãy gọn, làm cho cửa lớn bàng gỗ lim bị phá thành từng mảnh nhỏ, lại dường như không biết đau là gì, biến mất ở cuối hành lang.
“Vương thượng, bên này, bên này.” Ngạn Hổ thấy vậy lập tức xoay người đuổi theo Hiên Viên Triệt bỏ chạy, một bên cao giọng hét lớn.
Ngày đó hắn đã sắp bắt được Lưu Nguyệt đang bị hôn mê, nhưng không kịp chạm đến nàng, phía dưới đã có người tiếp được, ôm lấy Lưu Nguyệt, đem hắn đẩy bay đi.
Từ khoảng cách cao như vậy mà nhảy xuống, lực rơi chắc chắn kinh người, hắn bị đẩy ra, rơi vào dải đá ngầm ở trong nước, bản thân bị trọng thương, chỉ có thể ở một chỗ để chữa trị, dưỡng thương một tháng, mới có thể miễn cưỡng đi lại được, liền vội vàng đi tìm đến Hiên Viên Triệt .
Bởi vì hắn biết, Thiên Thần cùng các nước khác có rất nhiều người muốn gây bất lợi cho Lưu Nguyệt , cho nên hắn một tiếng cũng không dám nhờ ai giúp, phải tự mình đi tìm đến.
“Ngươi là nói có người cứu Nguyệt?” Trong lời nói ngắn ngủi, Hiên Viên Triệt nắm ngay được trọng tâm.
“Vâng, chủ nhân tuyệt đối không có việc gì.” Đỗ Nhất gật đầu thật mạnh.
Chậm rãi nhắm mắt lại, Hiên Viên Triệt hít thở thật sâu, không có việc gì, không có việc gì, rốt cục là đã có tin tức của nàng.
Nàng không có việc gì, thật sự là quá tốt, nàng không có việc gì.
Nhắm chặt mắt, thân thể run nhè nhẹ, không một ai có thể trấn an Hiên Viên Triệt đang kích động.
Trong phòng, chỉ có lặng im, không khí lại quẩn quanh hưng phấn cùng kích động.
“Nếu nàng không có việc gì, như vậy mặc kệ trả bất cứ giá gì, cũng tìm bằng được nàng về cho Quả nhân, nhất định phải tìm được.” Rất nhanh khôi phục, trấn định lý trí, Hiên Viên Triệt nhướng mày, cả người đều như sáng hẳn lên, tràn ngập sức sống mãnh liệt.
“Vâng” Lưu Xuyên, Ngạn Hổ, Thu Ngân, nhất thời đồng loạt cao giọng trả lời.
“Đỗ Nhất, ngươi đi cùng quả nhân, hung thủ hại Nguyệt, nhất định phải tra ra manh mối.” Hiên Viên Triệt vung tay áo bào lên, quả quyết nói.
Ngoài cửa sổ Bắc Phong vù vù thổi qua, bông tuyết phất phới.
Nguyệt, chỉ cần nàng k